<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/">
	<channel>
		<title>Phuc Love Thao</title>
		<link>http://thaolove.com/</link>
		<description>damsel0909 tinh yeu cua anh danh cho em la mai mai</description>
		<language>vi-VN</language>
		<lastBuildDate>Sun, 20 May 2012 06:04:53 GMT</lastBuildDate>
		<generator>vBulletin</generator>
		<ttl>60</ttl>
		<image>
			<url>http://thaolove.com/images/bTech/misc/rss.png</url>
			<title>Phuc Love Thao</title>
			<link>http://thaolove.com/</link>
		</image>
		<item>
			<title>(Mf) Trình nghe nhạc Kmp 3.2 mới đẹp lộng lẫy</title>
			<link>http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/8596-mf-trinh-nghe-nhac-kmp-3-2-moi-dep-long-lay.html</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 03:07:06 GMT</pubDate>
			<description>*KMPlayer 3.2.0.19 lột xác với chức năng phát hình 3D* 
 
 
Chýõng trình xem phim, nghe nhạc KMPlayer ra đời phiên bản mới với những cải tiến výợt...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><b>KMPlayer 3.2.0.19 lột xác với chức năng phát hình 3D</b><br />
<br />
<br />
Chýõng trình xem phim, nghe nhạc KMPlayer ra đời phiên bản mới với những cải tiến výợt bậc, không giống với bất cứ phiên bản nào trýớc đây. Mặc dù tên phiên bản chỉ là một býớc nhảy nhỏ từ 3.1 lên 3.2, KMPlayer đã lột xác hoàn toàn với những chức năng xuất sắc nhý thý viện phim và nhạc, xem phim 3D, tích hợp với các dịch vụ phát hình trực truyến, giao diện bóng bẩy và kho ứng dụng mở rộng sẽ sớm được ra mắt.<br />
<br />
<br />
<b>Đầu tiên, hãy nhìn qua giao diện mới đầy mạnh mẽ của KMPlayer:</b><br />
<br />
<br />
<img src="http://images.xhtt.vn/Images/Uploaded/Share/2012/05/20120502094314281/20120502-KMP-kmplayer2.png" border="0" alt="" /><br />
<br />
<br />
Cửa sổ chýõng trình KMPlayer không còn là một phần mềm xem phim đơn giản mà là cả một trung tâm đa phương tiện. Cột chính giữa cho phép truy cập đến các dịch vụ phát hình trực tuyến rất nổi tiếng trong cộng đồng mạng Hàn Quốc là K-POP, Viki, EveryonTV và 3D Movie Plus.<br />
<br />
<br />
KMPlayer được phát triển và bảo trì bởi công ty một công ty Hàn Quốc: PandoraTV ra đời năm 2008 có đặc thù kinh doanh týõng tự nhý YouTube và Hulu.<br />
<br />
<br />
Khi bạn thêm thý mục chứa phim và nhạc của mình, KMPlayer sẽ tự động tải chúng vào thý viện ở cột bên phải màn hình.<br />
<br />
<br />
Dowload<br />
<br />
<br />
<div class="bbcode_container">
	<div class="bbcode_description">Code:</div>
	<hr /><code class="bbcode_code"><a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://adf.ly/8ja5u" target="_blank">http://www.mediafire.com/?vngq1b8l1hrpac9</a></code><hr />
</div><br />
Thanks phát lấy tinh thần!!</div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/">.: Miễn phí bản quyền phần mềm :.</category>
			<dc:creator>FrankanDK</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/8596-mf-trinh-nghe-nhac-kmp-3-2-moi-dep-long-lay.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Mặt trận Biển Đông khi nào yên tĩnh?</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8595-mat-tran-bien-dong-khi-nao-yen-tinh.html</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 01:59:38 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Giữa lúc Trung Quốc và Philippines (PLP) đang vờn nhau tại vùng bãi đá ngầm Scarbrough, ngày 13/5 Mỹ đã điều tàu ngầm USS North...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Giữa lúc Trung Quốc và Philippines (PLP) đang vờn nhau tại vùng bãi đá ngầm Scarbrough, ngày 13/5 Mỹ đã điều tàu ngầm USS North Carolina, loại tàu ngầm tấn công hạng tối tân nhất vào cảng PLP. Chiếc tàu ngầm này được tuyên bố sẽ ở lại PLP đến 19/5 để tu bổ định kỳ. Theo các khẳng định từ phía Mỹ và PLP, sự hiện diện của chiếc tàu ngầm này không liên quan gì đến tranh chấp chủ quyền trên bãi cạn Scarborough giữa Bắc Kinh và Manila từ hơn tháng nay.<br />
<b>Họa phúc phải đâu một buổi</b><br />
Gần đây, dư luận chứng kiến hàng loạt tuyên bố sắt máu của các tướng lĩnh TQ. Tướng La Viện, một chuyên gia hoạch định chính sách của Quân Giải phóng TQ coi việc PLP đối đầu với TQ như trứng chọi đá, TQ đủ sức chơi đến cùng, PLP thì ngược lại, chỉ hao tiền tốn của mà thôi. Tướng Trương Triệu Trung, Đại học Quốc phòng TQ còn đưa ra sáng kiến, dùng tàu cá chở thuốc nổ đánh chìm khu trục hạm tàng hình DDG-1000 hiện đại nhất của Mỹ.<br />
Theo tướng Kiều Lương, Phó chủ nhiệm Ủy ban chính sách an ninh quốc gia TQ, tranh chấp trên Biển Đông là điều Bắc Kinh không thể né tránh. &quot;Kháng nghị ngoại giao không ăn thua, dùng vũ lực lại là biện pháp cuối cùng&quot;. Tướng Kim Nhất Nam, Đại học Quốc phòng TQ cũng cảnh báo, nếu coi thái độ &quot;kiềm chế chiến lược&quot; của Bắc Kinh là &quot;thời  cơ chiến lược&quot; của Manila thì TQ cần có hành động cảnh cáo. Chỉ cần PLP &quot;đi quá đà&quot;, thì không sưng đầu cũng mẻ trán.<br />
Sự kiện tàu ngầm Mỹ cập neo tại vùng biển PLP lần này không phải là hiện tượng đơn nhất. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao PLP ngày 4/5 cho biết, viện trợ quân sự của Washington cho Manila trong năm 2012 sẽ lên tới 30 triệu usd, tức là tăng gấp ba lần so với các năm khác. Mỹ đồng thời cam kết sẽ cập nhật các thông tin liên quan đến vùng biển của Philippines, qua đó, giúp PLP tăng cường khả năng thực thi pháp luật, bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của mình.<br />
Việc Mỹ tăng cường viện trợ quân sự đã được khẳng định trong chuyến viếng thăm Washington gần đây của Ngoại trưởng Alberto de Rosario và Bộ trưởng Quốc phòng Voltaire Gazmin. Trong chuyến đi này, Bộ trưởng Ngoại giao và Quốc phòng PLP đã hội đàm với Ngoại trưởng Hillary Clinton và Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta. Manila còn đề nghị Washington cung cấp tàu chiến, máy bay và hệ thống radar nhằm hiện đại hóa binh chủng hải quân PLP.<br />
Vẫn theo đại diện Bộ Ngoại giao PLP, nguồn tài chính trong viện trợ quân sự có thể được dùng để mua các thiết bị quân sự mới hoặc bảo trì các thiết bị hiện có. Bộ Ngoại giao Mỹ cũng đang tìm kiếm thêm các nguồn tài chính khác để giúp đỡ PLP. Năm ngoái, PLP đã đón nhận một tàu chiến lớp Hamilton của Mỹ. Trước đó, Washington đã giao một tàu tuần tra cho Manila. Việc chuyển giao các thiết bị kỹ thuật này diễn ra vào thời điểm Mỹ đang giảm ngân sách quốc phòng.<br />
Dư luận thế giới, nhất là các nước trong khu vực, từ lâu từng bức xúc trước việc TQ tuyên bố có chủ quyền đối với gần 80% diện tích Biển Đông, bao gồm cả lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và một số nước Đông Nam Á. Trong những tháng qua, PLP liên tục bày tỏ lo ngại trước thái độ hung hăng, quyết đoán của TQ, tại những vùng biển mà PLP khẳng định thuộc chủ quyền của mình và ở những nơi đang có tranh chấp chủ quyền với Bắc Kinh.           <br />
<b>Sự ngang phân về an ninh là giải pháp?</b><br />
Với những tranh chấp lãnh thổ kéo dài, ít nhất bắt đầu từ năm 1965 như đã từng diễn ra ở bãi đá ngầm Scarborough này, sự bất ngờ bùng nổ gần đây giữa TQ và PLP được các nhà phân tích dự đoán, ngoài những chuyển dịch về địa-chính trị trong khu vực, còn liên quan đến tình hình nội trị trong mỗi nước. Mặt trái của việc kích động chủ nghĩa dân tộc ở mỗi nước đã khiến cho các nhà ngoại giao lúng túng trong lựa chọn chính sách với những điều kiện hiện nay.<br />
TQ thể hiện lập trường cứng rắn đúng vào thời điểm đang có bê bối chính trị liên quan cựu Bí thư Trùng Khánh Bạc Hy Lai. Giới quan sát cũng cho rằng thông qua chủ đề biển đảo, Đảng Cộng sản TQ đang muốn chứng tỏ rằng nội bộ đảng vẫn đoàn kết và đủ sức mạnh bảo vệ lãnh thổ cho dù đang có nhiều đồn đoán trước kỳ Đại hội cuối năm nay. Các nhân vật đang nhắm những vị trí lãnh đạo cấp cao nhất cũng đang muốn chứng tỏ tinh thần dân tộc và liên hệ với phe quân đội.<br />
Trong khi đó, PLP cũng đang cảm thấy hiện nay là thời điểm có thể tỏ thái độ cương quyết hơn đối với TQ, nhờ vào chính sách &quot;chuyển trục sang châu Á&quot; của chính quyền Obama, và PLP tin rằng, Mỹ sẽ hỗ trợ PLP trong trường hợp cần thiết. PLP trù liệu rằng, nếu Bắc Kinh hung hăng quá mức thì các nước khác trong khu vực, trong đó có Việt Nam, Malaysia, Indonesia và Philippines sẽ xích lại gần nhau hơn, cũng như sẵn sàng hơn trong việc nâng cấp quan hệ với Mỹ để làm đối trọng.<br />
Sự đối đầu giữa TQ và PLP trên Biển Đông cũng không diễn ra một mình. Hàng loạt các sự kiện liên đới như diễn tập quân sự chung Mỹ - PLP, giao lưu hải quân Mỹ -  Việt, tái khẳng định đồng minh quân sự Mỹ - Nhật, Mỹ điều quân đến Ốtxtrâylia, tàu sân bay đầu tiên của TQ đã nhiều lần thử ra khơi, cuộc thử nghiệm máy bay chiến đấu tàng hình J-20 của TQ... cho thấy ván bài an ninh Mỹ - Trung nói riêng và giữa các nước lớn nói chung đang đứng trước khúc quanh quan trọng.<br />
Luật quốc tế, trong đó có cả Công ước LHQ về Luật Biển (UNCLOS) lẫn Tòa án Quốc tế về Luật Biển (ITLOS) đều không đươc cả TQ, Mỹ và PLP công nhận một cách chính thức. Tuy nhiên, tổng thống PLP Aquino, trong một động thái được coi là để kiềm chế căng thẳng, đã tuyên bố: &quot;Lúc này chúng tôi không muốn làm gia tăng căng thẳng. Những gì Manila đang làm là chuẩn bị các hồ sơ và đưa vấn đề ra trước tòa án ITLOS.<br />
Có thể PLP hy vọng, thời gian tới đây, Mỹ sẽ nhanh chóng phê chuẩn UNCLOS, từng được tranh luận lâu nay trong nội bộ nước Mỹ, nhằm thúc đẩy lợi ích quốc gia của Mỹ ở khu vực CÁ-TBD. Nếu điều này chưa xẩy ra thì việc PLP yêu cầu sự trợ giúp quân sự của Mỹ đối với bãi đá ngầm Scarbrough sẽ thiếu cơ sở pháp lý vững chắc. Tuy nhiên, PLP cho biết nước này sẽ đơn phương và liên tục đề xuất lên ITLOS, bất luận TQ từ chối tham dự phiên tòa.<br />
Cuộc tranh chấp giữa Bắc Kinh và Manila đến nay vẫn đang dừng ở mức khẩu chiến. Dù có thêm sự &quot;khua chiêng gõ trống&quot; từ truyền thông, dư luận vẫn mong đợi là tình hình không xấu thêm. Biển Đông chỉ có thể yên tĩnh khi tất cả các bên chấp nhận sự thượng tôn luật pháp quốc tế, trong đó có UNCLOS và ITLOS. Ngoài ra, một sự cân bằng tương đối về an ninh, mà việc xuất hiện chiếc tàu ngầm của Mỹ có thể là biểu tượng hoặc ngẫu nhiên, chưa hẳn đã là giải pháp cuối cùng<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-18-mat-tran-bien-dong-khi-nao-yen-tinh-" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8595-mat-tran-bien-dong-khi-nao-yen-tinh.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tội ác và chuyện thông tin tội ác</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8594-toi-ac-va-chuyen-thong-tin-toi-ac.html</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 01:59:38 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Đơn cử trường hợp gây án của hai học sinh phổ thông ở thị trấn Trà Mi, Quảng Nam, đã có đến mấy chục tờ báo giấy, báo mạng, báo...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Đơn cử trường hợp gây án của hai học sinh phổ thông ở thị trấn Trà Mi, Quảng Nam, đã có đến mấy chục tờ báo giấy, báo mạng, báo hình, báo tiếng cùng đồng loạt đưa tin bài với những tít có nội dung rùng rợn như: Học sinh đâm chết bảo vệ; Phạm kỷ luật, học sinh đâm chết bảo vệ trường; Chân dung hai &quot;sát thủ&quot; lớp 10; Bị bảo vệ phát giác, hai học sinh giết người diệt khẩu... Chỉ riêng với trường hợp gây án này, ở góc độ người tiếp nhận thông tin, dù là người dày dạn cũng khó thoát được ám ảnh huống gì là tuổi trẻ.<br />
Từ góc nhìn tổng quan về xã hội thông tin, nếu một tội ác ở mức độ giết người được thông tin bùng nổ đồng loạt, giựt gân, câu khách thì tất nhiên chính thông tin về tội ác cũng là một tội ác khi giết chết những thông tin nhân bản khác.<br />
Khi nào thì việc đưa tin những vụ án giết người được gọi là hội chứng thông tin cái ác? Không cần phải là nhà tội phạm học hoặc nhà làm luật cũng biết rằng, đó là khi cái ác được thông tin không với mục đích định hướng dư luận về nguyên nhân thủ ác, phân tích hậu quả điều ác, nhất là thức tỉnh được các giá trị về tánh thiện, đạo đức, luân lý... để cả cộng đồng cùng ý thức phòng ngừa và giảm thiểu hành vi, mức độ thủ ác.<br />
Khi nào thì việc đưa tin những vụ án giết người được gọi là gây ra hiệu ứng phạm tội giết người? Không cần phải là người thấu thị cũng biết khi tội ác được đưa tin một cách vô cảm, hành vi giết người được mô tả chi tiết hấp dẫn, giựt gân như là những phiên bản phim xã hội đen thì hẳn nhiên tội ác sẽ trở thành hiệu ứng copy dây chuyền.<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/2_1337330614.jpg" border="0" alt="" /></TD>
</tr>
<tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <div style="text-align: center;">Ảnh minh họa: SGTT</div></TD>
</tr>
</table></div>
Chưa lúc nào Việt Nam có các phương tiện thông tin đa dạng và cập nhật nhanh bằng lúc này. Nếu mức độ tội ác giết người và những tội ác nghiêm trọng khác được tha hồ thông tin, tha hồ cạnh tranh trong đưa tin thì khác gì xem tội ác là đề tài để kinh doanh, quảng cáo, lăngxê như một loại hình giải trí, một kiểu tạo mốt, tạo sao? Người ta có thể đưa ra dẫn chứng về trường hợp quái gở của các fan hâm mộ kẻ thủ ác Lê Văn Luyện ở Bắc Giang cướp tiệm vàng, giết ba mạng người trong đó chặt tay cả trẻ con. Thế nên những công dân tiếp nhận thông tin không thể thoát khỏi tình trạng bị nhồi nhét tội ác đủ kiểu, đủ mọi tầm mức khiến phải ngơ ngác hoang mang: tương lai mình và con em mình sẽ ra sao! Theo đà này thì xã hội Việt Nam này sẽ ra sao?<br />
Nếu một ngày nào đó vừa mở mắt thức giấc, con người bị tràn ngập thông tin giết người với đủ mọi lý do, từ vụn vặt cho đến quy mô thì hẳn nhiên không ai bỏ trốn vô rừng, vô hang mà chính xã hội này đã trở thành nơi hoang dã ác nghiệt. Một xã hội thông tin càng hiện đại thì hẳn nhiên càng có trách nhiệm bồi đắp nền móng các giá trị nhân văn, đạo đức, luân lý. Mức độ tội ác của mỗi thời đại mỗi khác, nhưng dù ở mức nào thì một xã hội thông tin lành mạnh cũng phải ở trên cái ác, để thực thi trách nhiệm lương tri của tánh thiện.<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD class="cms_table_td">        ... nhưng bất cập trong thông tin bạo lực công quyền. Trong khi báo chí tỏ vẻ thái quá khi đưa tin về tội ác, thì những hành vi bạo lực trong một sự kiện cưỡng chế đất đai lại chỉ được phát lộ khi xuất hiện đoạn clip của một chứng nhân ẩn danh nào đó ghi lại đầy đủ cảnh nhân viên thừa hành công vụ đánh hội đồng những người không có hành vi phản kháng...<br />
        Một bên là hệ thống chính thống vô tình cổ xuý cho cái ác, còn bên vạch trần cái ác lại là một kênh thông tin... ẩn danh. Chưa hết, việc đến nay tác giả đoạn clip đó không dám ra mặt càng cho thấy sự đổ vỡ lòng tin vào tính công minh của luật pháp. Mà khi người ta không còn tin hệ thống pháp luật có thể bảo vệ mình, thì bạo lực, trong đó có bạo lực công quyền, càng dễ lộng hành.<br />
        <b>HỒ TRẦN</b></TD>
</tr>
</table></div>
<i>Theo</i> <b>Sài Gòn Tiếp thị</b>. Tên bài do Tuần Việt Nam đặt<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-18-toi-ac-va-chuyen-thong-tin-toi-ac" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8594-toi-ac-va-chuyen-thong-tin-toi-ac.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Những ngọn đuốc mang tên phượng vĩ</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8593-nhung-ngon-duoc-mang-ten-phuong-vi.html</link>
			<pubDate>Sun, 20 May 2012 01:59:38 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Thế là đợt nắng nóng như thiêu như đốt đầu tiên đã qua, để ta lại chuẩn bị đón những đợt nắng nóng tiếp theo. Thật vui khi một buổi...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Thế là đợt nắng nóng như thiêu như đốt đầu tiên đã qua, để ta lại chuẩn bị đón những đợt nắng nóng tiếp theo. Thật vui khi một buổi sáng, cậu con trai gọi điện thoại cho mẹ và nói rằng: &quot;Mẹ ơi! Hôm nay nắng nở những bông hoa đẹp lắm. Mẹ ơi! Con không sợ nắng mà chỉ sợ...nóng thôi&quot;. Nhìn ra phía ngoài, màu nắng đang vàng tươi khắp bậu cửa.<br />
Mùa hè đã về với ta nhẹ nhàng như thế thôi. Khắp nơi đâu đó xung quanh ta rợp trời sắc màu hoa phượng vĩ. Phượng vĩ là hoa của mùa hè, là món quà của thiên nhiên ban tặng tuổi thơ. Sau những ngày bận rộn với công việc, có khi ta quên mất thời gian, không nhớ cả ngày tháng. Khi đó phượng vĩ sẽ nhắc ta biết là Hè đã sang mùa. Không ai biết từ bao giờ mà người ta dùng cái tên &quot;mùa hoa Phượng&quot; để đặt tên cho mùa hè. Cũng không biết cái tên ấy ai đặt cho mà có. &quot;Sinh con rồi mới sinh cha&quot;. Theo góc độ triết học, ta cũng chẳng thể phân định được rõ ràng là hoa sinh mùa hay mùa đã sinh hoa?<br />
Phượng vĩ là một loài thực vật nhiệt đới, có nguồn gốc từ Madagascar. Phượng vĩ du nhập vào nước ta từ cuối thế kỷ 19 và hiện nay được trồng ở khắp nơi. Vào mùa hè, đi bất cứ nơi đâu ta cũng nhìn thấy bóng dáng những cây phượng vĩ thân thương đang thắp lửa. Ngoài giá trị là cây cảnh, nó còn có tác dụng như một loài cây tạo bóng râm trong điều kiện nhiệt đới, chịu được điều kiện khô hạn, mặn. Hoa phượng nở từ khoảng tháng 4 đến tháng 6, thậm chí có khi còn kéo dài đến tháng 9. Hiện nay, phượng vĩ được trồng nhiều ở nước ta với nhiều chủng loại và màu sắc hoa phong phú như phượng đỏ, vàng, tím. Trong các màu ấy thì màu đỏ là màu được người ta hay nói đến nhiều hơn cả. Sắc đỏ của hoa phượng làm nao lòng tất cả chúng ta.<br />
Đặc biệt hơn tất cả, cái màu hoa như màu lửa ấy đã từng làm ngẩn ngơ bao trái tim nghệ sỹ. Có lẽ vì thế mà bên cạnh những áng thơ còn có rất nhiều bài viết hay được khai sinh từ mùa hoa phượng vĩ. Khi nhận ra &quot;chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18&quot;, nhiều nghệ sỹ đã gọi màu hoa phượng là màu ngọc lưu ly, là lửa, là cây đuốc sáng, là niềm tin tưởng, là ánh sáng mặt trời, là linh hồn mùa hạ, là nắng hạ kết tinh... Có người còn ca ngợi màu hoa phượng vĩ là màu &quot;hồng trên một cõi&quot;, như muôn tiếng đàn cùng gảy, trong ánh sáng vời vợi của không gian.<br />
Một nhà văn của thành phố Cảng khi viết về mùa hoa phượng vĩ đã phải thốt lên: &quot;Hoa Phượng của tôi, tháng năm của tôi, em luôn nồng nàn, mãnh liệt, rực rỡ và cháy hết mình khi hạ về. Ơi những chú ve yêu dấu như không muốn ngủ, cứ hát mãi, cứ thức mãi cùng phượng em để mùa hè luôn rực cháy trong tim tôi&quot;.<br />
<img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/images/230725433297c0310746_1337329938.jpg" border="0" alt="" /><br />
Không chỉ có thế, màu hoa phượng vĩ còn làm xao xuyến bâng khuâng bao thế hệ học trò và được gọi là &quot;màu hoa học trò&quot;. Không biết có phải vì mùa nở hoa của nó trùng với thời điểm kết thúc năm học, mùa chia tay của nhiều thế hệ học trò không, hay vì phượng vĩ còn là mái nhà chung cho đám học trò che mưa, che nắng, đùa giỡn, hái hoa, bắt bướm suốt một thời niên thiếu.<br />
Bên những cây phượng vĩ là những kỷ niệm buồn vui, ngộ nghĩnh giữa thầy trò, bè bạn. Mỗi gốc phượng già đã từng là nơi lũ học sinh cùng nhau truy bài, họp nhóm... Rồi khi nghe tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ ra chơi, lũ học trò chúng tôi lại ùa ra như chim vỡ tổ đùa nghịch dưới gốc phượng. Đó là những ngày tháng tuổi thơ tuyệt đẹp thật khó phai.<br />
Những năm chiến tranh, những cây phượng vĩ ở vùng quê thân yêu của tôi cũng trải qua bao lần đạn bom, thương tích, tật nguyền...Vậy mà khi hè đến, phượng vĩ vẫn đỏ hoa, cành lá xanh tươi che mát nhiều khoảng sân. Cái đẹp của phượng vĩ, là sự bền bỉ của nó qua thời gian. Hàng năm, loài cây này chỉ biết trụi cành, trầm mặc, lặng lẽ tích lũy dinh dưỡng trong suốt mùa đông để rồi sau đó lại cựa mình bật những mầm non, xanh tươi và thắp lửa làm rạng rỡ những tháng ngày còn lại. Trở lại trường xưa vào những ngày này, ta không khỏi bâng khuâng trước cái màu lửa đang bừng lên từ những ngọn đuốc bập bùng. Lặng lẽ dưới gốc phượng già, ta tự hỏi không biết nơi mái trường thân yêu này, có ai còn nhớ đến tên ta?<br />
Từ dưới gốc cây, Kiến anh dắt Kiến em bò dọc theo thân cây Phượng đi tìm hút dịch từ những bông hoa. Những bông hoa phượng tươi rói ở tít trên ngọn cây, như trên <i>đỉnh núi Everest cao vời vợi.</i> Hai anh em nhà Kiến vừa chậm rãi bò, vừa nhớ lại bài học mà cô giáo đã dạy chúng năm nào. Đó là <i>người ta cứ phải leo lên đỉnh núi Everest mà không thể dùng máy bay để bay thẳng lên đó. Đơn giản chỉ vì người ta không thể. Bởi lẽ, con người ta không thể lên cao quá nhanh. Khi ấy họ sẽ chết vì không làm quen được với khí hậu, áp suất, không khí loãng... Đó chính là lý do khiến nhiều người khi bị đẩy lên cao quá nhanh sẽ hay bị choáng và vấp ngã.</i><br />
Cho đến nay, phượng vĩ vẫn là loài hoa mang dấu ấn của tuổi thơ, của thi ca và vẫn là loài hoa huyền thoại của bao thế hệ học trò. Cho dù trường lớp có được nâng cấp, xây dựng mới hiện đại đến đâu, thì trong mỗi góc khuất nơi sân trường vẫn được trồng những cây phượng vĩ mang sắc hoa đỏ thắm. Sắc phượng vĩ hồng tươi như màu lửa thắp sáng bao ước mơ hy vọng, khát khao và thúc giục thế hệ trẻ tiến lên bước vào đời. <i>Bởi lẽ, khi phải chịu trách nhiệm về chính mình thì buộc phải lớn lên thôi.</i> Song hành cùng với họ, loài hoa mang màu lửa ấy cứ cặm cụi, mải mê cháy đến cạn mình.<br />
Cái màu lửa ấy là nơi kết tụ những tinh hoa của nắng, để khi nhìn thấy nó ai cũng cảm thấy thân nhiệt mình cũng bừng bừng như đang sốt. <i>Có những cơn sốt làm tăng thân nhiệt, nhưng cũng có những cơn sốt không làm tăng thân nhiệt mà lại thiêu đốt tâm can. Những câu hát thưở nào cứ vọng về da diết: &quot;</i>Sau bài hát rồi em lặng im. cái lặng im rực màu hoa đỏ, sau bài hát rồi em như thế, em của thời hoa đỏ ngày xưa, sau bài hát rồi anh cũng thế...&quot;. Những giai điệu của bài hát nhắc lại với ta những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ. Nơi giảng đường hôm nay, thấp thoáng bóng người thày giáo cũ đang say mê giảng cho học sinh những bài học mới. Đó là bài học yêu quê hương, đất nước, mái trường và bài học biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Bởi lẽ, sau mỗi lần vấp ngã là thêm một lần ta được tiêm nhắc lại những mũi vắc xin...<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-18-nhung-ngon-duoc-mang-ten-phuong-vi" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8593-nhung-ngon-duoc-mang-ten-phuong-vi.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Không chỉ cứu, cần giúp doanh nghiệp ổn định</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8592-khong-chi-cuu-can-giup-doanh-nghiep-dinh.html</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 19:21:45 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                 Khi Chính phủ phải ra tay cứu trợ cộng đồng doanh nghiệp, điều này có nghĩa là họ đang lâm vào tình trạng khốn đốn, và không phải...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                 Khi Chính phủ phải ra tay cứu trợ cộng đồng doanh nghiệp, điều này có nghĩa là họ đang lâm vào tình trạng khốn đốn, và không phải chỉ một vài doanh nghiệp gặp khó, mà là rất nhiều. Chúng ta có thể trách cứ một số doanh nghiệp thiếu năng lực quản lý, đầu tư dàn trải và không hiệu quả, lạm dụng việc sử dụng đòn bẩy tài chính và chấp nhận rằng những doanh nghiệp kém cỏi này không sớm thì muộn cũng phải lâm vào tình trạng phá sản, bị loại khỏi cuộc chơi do hoạt động không hiệu quả, và thậm chí không cần phải cứu.<br />
  Họ giống như những chiếc thuyền đánh cá cũ nát không trang bị đầy đủ, thủy thủ đoàn không chuyên nghiệp mà lại mạo hiểm ra khơi nên việc đắm thuyền chỉ là chuyện sớm muộn và nếu cứu họ thì đó chỉ là chuyện nhân đạo. Tuy nhiên, khi nhiều ngư thuyền bị đắm hàng loạt trong đó có cả những ngư thuyền tốt và trang bị đầy đủ, thủy thủ đoàn giỏi, cần phải thấy rằng là đã xảy điều gì đó không do lỗi của riêng họ. Phải chăng thời tiết xấu, những cơn bão lớn xuất hiện đã nhấn chìm họ một cách oan uổng?<br />
  Trong cả hai trường hợp dẫn đến việc thực hiện các giải pháp cứu trợ, những nguyên nhân dẫn đến khó khăn của doanh nghiệp về cơ bản không khác nhau. Các doanh nghiệp hấp hối vào năm 2009 và 2012 đều than trách là lãi suất ngân hàng và thuế suất quá cao, nguồn vốn tín dụng khan hiếm khiến cho gánh nặng tài chính trở nên không kham nổi đối với họ. Hiệu ứng đổ vỡ dây chuyền xảy ra. Khi doanh nghiệp thu hẹp hoạt động sản xuất kinh doanh, hàng loạt lao động phải mất việc, khối cầu khả dụng trong nền kinh tế đương nhiên sút giảm khiến cho hàng hóa sản xuất trong nước không bán được, doanh nghiệp bị đẩy tới bờ vực phá sản. Sự phá sản của doanh nghiệp đến lượt nó đe dọa an nguy của hệ thống ngân hàng. Đến lúc đó, Nhà nước không thể khoanh tay đứng nhìn. Giải pháp cứu trợ là một sự chọn lựa không thể khác hơn với một mục tiêu kép: Cứu doanh nghiệp để giúp nền kinh tế vượt qua vũng lầy của suy thoái.<br />
  Những tín hiệu đáng báo động trong nền kinh tế đã xuất hiện ngay từ năm 2011, khi bong bóng thị trường bất động sản tan vỡ kéo theo sự sụt giảm mạnh của ngành xây dựng và các ngành sản xuất có liên quan. Tín dụng dành cho bất động sản và chứng khoán bị đóng băng ảnh hưởng đến tình hình thanh khoản của các ngân hàng. Để giải quyết bài toán thanh khoản sống còn, các ngân hàng đã đua nhau đẩy lãi suất huy động lên cao chót vót. Thanh khoản khó khăn khiến đồng vốn dành cho tín dụng ngày càng trở nên khan hiếm, do đó nhiều doanh nghiệp phải giảm sản xuất và sa thải lao động. Chỉ số giá tiêu dùng vào đầu năm 2012 bắt đầu có dấu hiệu sụt giảm, tồn kho hàng hóa bị ứ đọng, sản xuất kinh doanh ngày càng lún sâu vào đình trệ và đẩy hàng vạn doanh nghiệp vừa và nhỏ vào tình trạng vỡ nợ.<br />
  Vào thời điểm đó, dường như chúng ta vẫn còn cho rằng sự phá sản các doanh nghiệp tư nhân là một sự sàng lọc tuy nghiệt ngã nhưng cần thiết của thị trường. Mục tiêu chống lạm phát vẫn được kiên trì theo đuổi, hạn mức cấp phát tín dụng vẫn được siết chặt và lãi suất được duy trì ở mức cao. Các doanh nghiệp càng lún sâu vào khó khăn hơn khi họ phải đối mặt với đợt tăng giá xăng mới làm ảnh hưởng đến giá thành sản xuất. Hàng hóa không bán được vì giá cao và không thể cạnh tranh với hàng ngoại, nhưng chính áp lực của lãi suất cao và tình trạng khát vốn mới chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết hàng loạt của đa số doanh nghiệp vừa và nhỏ.<br />
  Gói cứu trợ gần 30.000 tỉ đồng của Chính phủ hiện nay rất cần thiết nhưng chắc chắn nó không thể cứu kịp những doanh nghiệp vừa và nhỏ đã và đang ngã xuống. Đối với những doanh nghiệp còn sống sót, gói cứu trợ - chủ yếu là giản và giảm thuế cho doanh nghiệp - là một liều thuốc cần nhưng chưa đủ. Phát biểu tại phiên làm việc của Thường vụ Quốc hội hôm 4-5, Bộ trưởng Tài chính Vương Đình Huệ khẳng định mục tiêu chính của gói cứu trợ 29.000 tỉ đồng là giúp cải thiện nguồn vốn lưu động của các doanh nghiệp cũng như tác động vào tổng cầu, trong đó 13.000 tỉ đồng nhằm miễn các khoản thuế thu nhập doanh nghiệp, thuế khoán, thuế môn bài và gần 16.000 tỉ đồng cho việc giãn thuế VAT.<br />
  Tuy nhiên đối với doanh nghiệp, yêu cầu của họ còn hơn thế. Một doanh nghiệp trong ngành sản xuất xi măng tại Hải Phòng than thở: &quot;Nếu không có cách nào cải thiện sức mua xi măng thì dù có được Nhà nước cho giảm thuế, chúng tôi cũng không có lãi mà nộp, không có vốn để tiếp tục sản xuất&quot;. Lãnh đạo một doanh nghiệp sản xuất vôi cục xuất khẩu cho biết: &quot;Thay vì giãn VAT, giá như Chính phủ cho giảm thuế khoảng 5% thì chúng tôi sẽ ít nhiều được lợi về giá. Như vậy hàng mới bán được, mới có thu nhập để cải thiện nguồn tiền cho công ty&quot;.<br />
  Trao đổi với <i>VnExpress.net</i>, ông Cao Sĩ Kiêm - Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp vừa và nhỏ - thừa nhận có những yếu tố tích cực trong giải pháp cứu trợ vừa được Chính phủ công bố. Tuy nhiên, ông cho rằng các giải pháp nêu trên &quot;chưa đủ cứu doanh nghiệp&quot; vì việc miễn 30% thuế thu nhập doanh nghiệp thực chất chỉ hướng vào những đơn vị có lợi nhuận, trong khi việc giãn VAT thực chất chỉ là kéo dài thời gian nộp thuế...&quot;. Ông cho rằng hiện nay cái mà doanh nghiệp cần hơn là nguồn vốn tín dụng với mức lãi suất hợp lý mà họ có thể chịu đựng được. Tuy nhiên, điều nghịch lý là hiện nay có thông tin cho rằng nhiều ngân hàng lớn đang thừa vốn nhưng không thể cho vay được vì nhiều doanh nghiệp không đạt chuẩn để được vay. Cơ chế bảo lãnh doanh nghiệp vừa và nhỏ vay vốn ngân hàng chưa hoạt động tốt. Như vậy, chương trình hỗ trợ tín dụng cho bốn lĩnh vực sản xuất kinh doanh ưu tiên mà Ngân hàng Nhà nước đề ra sẽ còn lắm gian nan mới có thể đạt được mục tiêu kỳ vọng.<br />
  Nhưng vấn đề đặt ra là tại sao chúng ta lại không thể thấy trước nguy cơ đổ vỡ hàng loạt các doanh nghiệp và ngăn ngừa nó xảy ra? Ông Ngô Trí Long, nguyên phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu khoa học giá cả thuộc Bộ Tài chính nhận xét rằng &quot;các doanh nghiệp thực chất đã gặp khó khăn từ năm 2011, số giải thể tại thời điểm đó đã lên tới 80.000, do đó, chương trình hỗ trợ lẽ ra đã phải được triển khai sớm hơn&quot;. Chắc chắn là cứu sớm sẽ tốt hơn cứu trễ, nhưng điều tốt hơn là tạo môi trường tiền tệ và tài khóa tốt hơn nữa để không còn xảy ra tình trạng phá sản hàng loạt các doanh nghiệp, một tình trạng sẽ làm hao tổn rất lớn nguyên khí của nền kinh tế quốc dân. Đã có điều gì chưa ổn trong việc xây dựng và thực hiện các biện pháp kinh tế vĩ mô, trong đó có chính sách tài khóa và chính sách tiền tệ?<br />
  Điều đáng chú ý là trong cả hai trường hợp mà Chính phủ phải áp dụng các gói cứu trợ, nền kinh tế nước ta dường như đột ngột rơi từ trạng thái lạm phát sang trạng thái suy thoái chỉ trong một thời gian ngắn. Trước đó, nền kinh tế được chẩn đoán là đang chịu một áp lực lạm phát nặng nề, nguyên nhân được cho là do cả chi phí đẩy (cost push) lẫn tổng cầu tăng (demand pull), một hiện tượng tăng trưởng do đầu tư tăng. Do đó, Chính phủ và Ngân hàng Nhà nước đã không ngần ngại áp dụng những biện pháp chống lạm phát một cách quyết liệt bằng việc nâng cao mức lãi suất ngân hàng, hạn chế tín dụng và nâng thuế suất. Lãi suất cao, tín dụng ngân hàng siết chặt giờ đây lại trở thành nguyên nhân dẫn đến sự phá sản hàng loạt doanh nghiệp và Nhà nước lại phải tung ra những gói cứu trợ tài chính khẩn cấp.<br />
  Chúng ta chẳng khác nào những bà mẹ thương con, khi thấy con sốt thì tìm cách chườm nước đá thật nhiều để hạ nhiệt, còn khi thấy đứa bé trở nên lạnh lẽo thì vội vàng ngâm nước nóng cho nó. Ông Lê Xuân Nghĩa, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia đã nhận xét rằng các chính sách kinh tế của chúng ta &quot;có phần bị động và giật cục&quot;, việc triển khai các giải pháp thường chậm trễ so với yêu cầu của tình hình. Bà Phạm Chi Lan, nguyên thành viên Tổ tư vấn của Thủ tướng cũng đề xuất rằng các chính sách kinh tế vĩ mô cần phải ổn định lâu dài, như vậy cộng đồng doanh nghiệp mới có thể an tâm xây dựng và thực hiện các kế hoạch sản xuất kinh doanh dài hạn, củng cố năng lực cạnh tranh của mình trong nước và trên thị trường quốc tế.<br />
  Bài học vừa qua cho thấy công tác dự báo kinh tế và sự chẩn đoán chính xác căn nguyên của những căn bệnh kinh tế như lạm phát và suy thoái rất cần thiết cho việc xây dựng và triển khai các biện pháp kinh tế vĩ mô phù hợp. Các chính sách tiền tệ và tài khóa cần có một sự phối hợp chặt chẽ, đảm bảo tính ổn định lâu dài, hướng đến các mục tiêu thiết thực như thúc đẩy sản xuất kinh doanh, đảm bảo công ăn việc làm và thu nhập cho người lao động, sung dụng hiệu quả các nguồn tài nguyên đất nước và duy trì tốc độ tăng trưởng hợp lý cho nền kinh tế.<br />
  <ul><li style=""><b>Theo <i>Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần</i></b> </li></ul>  &#13;             <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-18-khong-chi-cuu-can-giup-doanh-nghiep-on-dinh" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8592-khong-chi-cuu-can-giup-doanh-nghiep-dinh.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>share key kiss 2012</title>
			<link>http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/8591-share-key-kiss-2012-a.html</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 11:17:35 GMT</pubDate>
			<description>Image: http://kaspersky.nts.com.vn/images/stories/2012/images/KAV_2012_200_31010-98534.png  
*Kaspersky Anti-Virus 2012* 
 
*Bảo vệ cốt lõi* 
...</description>
			<content:encoded><![CDATA[<div><img src="http://kaspersky.nts.com.vn/images/stories/2012/images/KAV_2012_200_31010-98534.png" border="0" alt="" /><br />
<b>Kaspersky Anti-Virus 2012</b><br />
<br />
<b>Bảo vệ cốt lõi</b><br />
<br />
Kaspersky Anti-Virus 2012 cung cấp sự bảo vệ trong thời gian thực giúp máy tính chống lại các virus và phần mềm độc hại mới nhất. Họat động thầm lặng với các thao tác quét thông minh và cập nhật thường xuyên, Kaspersky Anti- Virus chủ động bảo vệ bạn khỏi các mối đe dọa đã biết và mới xuất hiện trên Internet. Hãy tận hưởng sự bảo vệ thiết yếu và không làm chậm hệ thống từ Kaspersky Anti-Virus 2012<br />
<br />
<b>Tiện ích<br />
</b>Kaspersky Anti-Virus 2012 cung cấp sự bảo vệ tự động trong thời gian thực giúp máy tính chống lại hàng lọat các mối đe dọa tiềm tàng trong thế giới số:<br />
Bảo vệ trong thời gian thực giúp máy tính chống lại các virus và phần mềm gián điệp Cải tiến!<br />
Quét email và website phát hiện mã độc Cải tiến!<br />
Bảo vệ thông tin tài khỏan của bạn mọi nơi mọi lúc Cải tiến!<br />
Quét tìm lỗ hổng bảo mật và cố vấn cách khắc phục<br />
Desktop gadget dễ tiếp cận và sử dụng Mới!<br />
<br />
<br />
<div class="bbcode_container">
	<div class="bbcode_description">Code:</div>
	<hr /><code class="bbcode_code"> <br />
<br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://adf.ly/8i3qJ" target="_blank">http://up.4share.vn/f/2a1818131e1f1f1d/key KAS_365.rar</a><br />
<br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://adf.ly/8i3x7" target="_blank">http://www.mediafire.com/?b7zfwe665jt01</a></code><hr />
</div><br />
<br />
<b>Đây là key thôi mọi người lên trang chủ dowload bộ cài về nhé !!!</b></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/">.: Miễn phí bản quyền phần mềm :.</category>
			<dc:creator>FrankanDK</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/8591-share-key-kiss-2012-a.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Office 2010 giao diện tiếng Việt full crack</title>
			<link>http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/8590-office-2010-giao-dien-tieng-viet-full-crack.html</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 09:04:52 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[[SIZE= 0]Image: http://images.xhtt.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/2009051908358285/microsoft-office-2010-about.png [/SIZE][SIZE= 0]Với Office 2010...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>[SIZE= 0]<img src="http://images.xhtt.vn/Images/Uploaded/Share/2009/05/2009051908358285/microsoft-office-2010-about.png" border="0" alt="" />[/SIZE]<span style="font-family: Times"><font size="3">[SIZE= 0]Với Office 2010 bạn sẽ thấy Microsoft thay đổi và cải tiến rất nhiều những tính năng cho phép bạn làm việc cộng tác tốt hơn rất nhiều so với những phiên bản trước. Cụ thể là những tính năng liên quan đến Co-authoring (cho phép nhiều người cùng làm việc trên một tài liệu), chức năng Broatcast Slideshow cho phép bạn có thể trình diễn slide từ xa thông qua mạng internet. Bạn cũng có thể tăng hiệu quả làm việc bằng cách dùng công cụ Microsoft Outlook thông qua hàng loạt những cải tiến rất đáng kể như Conversation view, MailTips, Instant Search v.v.. Ngoài ra bạn cũng có thể dễ dàng đưa các tài liệu lên SharePoint hoặc Skydrive thông qua giao diện mới BackStage của Office 2010.<img src="http://1kho.com/images/dl2.gif" border="0" alt="" />32 bit:</font>[/SIZE]</span><a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://care.dlservice.microsoft.com/dl/release/0/1/7/017702EB-0977-42A9-A1A9-593DFC1150EE/14.0.4763.1000_ProfessionalPlus_retail_ship_x86_en-us_exe/ProfessionalPlus.exe" target="_blank"><font size="3"><span style="font-family: Times">http://care.dlservice.microsoft.com/...sionalPlus.exe</span></font></a><span style="font-family: Times"><font size="3">[SIZE= 0]64 bit:</font>[/SIZE]</span><a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://care.dlservice.microsoft.com/dl/release/0/1/7/017702EB-0977-42A9-A1A9-593DFC1150EE/14.0.4763.1000_ProfessionalPlus_retail_ship_x64_en-us_exe/ProfessionalPlus.exe" target="_blank"><font size="3"><span style="font-family: Times">http://care.dlservice.microsoft.com/...sionalPlus.exe</span></font></a><font size="3"><span style="font-family: Times"><font color="#0000ff">Crack office 2010 :</font></span></font> <br />
<font size="3"><span style="font-family: Times"><a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://adf.ly/8hpmc" target="_blank">http://www.mediafire.com/download.php?wak6iumtg5xn50g</a></span></font><br />
<br />
<br />
<span style="font-family: Times"><font size="3">[SIZE= 0]Đây là CD key: <font color="#00ff00">4DRT4-F2M76-3WDJB-XGTRR-QF8KH</font>Cài đặt Office 2010 xong bạn cài bản crack, tiến hành chạy files Office 2010 Toolkit.exe ( Yêu cầu máy phải kết nối internet để keygen hoạt động). Sau đó click nút EZ-Activator và đợi 1 lúc chương trình sẽ báo cáo là đã crack thành công.Chạy Office 2010 của bạn và tận hưởng thành quả nhé.Và bây giờ là phần quan trọng nhất :VIỆT HÓA OFFICECác bạn tải file việt hóa tại đây:<font color="#00ff00"> Giao diện tiếng Việt:</font></font><font color="#00ff00">64 bit: [/SIZE]</font></span><a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://download.microsoft.com/download/F/A/F/FAFAAE96-4D17-4C04-86CF-4D55FDA2EE12/LanguageInterfacePack_x64_vi-vn.exe" target="_blank"><font size="3"><span style="font-family: Times">http://download.microsoft.com/downlo..._x64_vi-vn.exe</span></font></a><span style="font-family: Times"><font size="3">[SIZE= 0]32 bit:</font>[/SIZE]</span><a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://download.microsoft.com/download/F/A/F/FAFAAE96-4D17-4C04-86CF-4D55FDA2EE12/LanguageInterfacePack_x86_vi-vn.exe" target="_blank"><font size="3"><span style="font-family: Times">http://download.microsoft.com/downlo..._x86_vi-vn.exe</span></font></a><span style="font-family: Times"><font size="3">[SIZE= 0]Sau khi tải về, bạn bấm vào và làm theo hướng dẫn, việt hóa 1 cách nhanh chóng.Chúc các bạn thành công. ^_^ ^_^ ^_^<img src="http://i1158.photobucket.com/albums/p617/bangduongcaca/powerpoint2010.png" border="0" alt="" />Nguồn: </font>[/SIZE]</span><a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://lopcnshk35.dmon.com/forum/11-19-1" target="_blank"><font size="3"><span style="font-family: Times">http://lopcnshk35.dmon.com/forum/11-19-1</span></font></a><span style="font-family: Times"><font size="3">[SIZE= 0]</font>[/SIZE]</span><br />
<br />
<br />
 <br />
<br />
<br />
<font size="4"> the end.</font></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/">.: Miễn phí bản quyền phần mềm :.</category>
			<dc:creator>FrankanDK</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/mien-phi-ban-quyen-phan-mem/8590-office-2010-giao-dien-tieng-viet-full-crack.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Những lỗi lầm làm tim Bác thêm đau</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8589-nhung-loi-lam-lam-tim-bac-them-dau.html</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 02:58:28 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Dạo ấy, trong "Cửa Mở", một tập thơ làm xáo động dư luận một thời, Việt Phương viết vào dịp Bác Hồ mất, mở đầu bài: "Muôn vàn tình...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Dạo ấy, trong &quot;Cửa Mở&quot;, một tập thơ làm xáo động dư luận một thời, Việt Phương viết vào dịp Bác Hồ mất, mở đầu bài: &quot;Muôn vàn tình thân yêu trùm lên khắp quê hương&quot;:<br />
&quot;Trời đổ mưa, đi viếng Bác, đồng bào chờ, bị ướt<br />
Bác thương đồng bào, con biết Bác không vui&quot;.<br />
Những ngày này thì trời lại đang nắng gắt. Đài truyền hình vừa đưa tin những vùng đất chuyên canh trồng ngô huyện miền núi ở Lào Cai đang nứt nẻ. Chẳng phải chỉ ở miền núi mới có nắng nóng như thiêu, như đốt, Hà Nội cũng đang nóng dữ.<br />
Vậy thì liệu &quot;trời không đổ mưa&quot; như buổi ấy có làm khuây khỏa được nỗi niềm &quot;không vui&quot; của Bác như tác giả của &quot;Cửa Mở&quot; day dứt?<br />
Cũng vào dịp ấy, Tố Hữu viết:<br />
Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau<br />
Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu...<br />
Đau, bởi nhẽ<br />
&quot;Bác ơi tim Bác mênh mông thế<br />
Ôm cả non sông mọi kiếp người [Bác ơi!]<br />
Chao ôi, &quot;nỗi đau dân nước&quot; buổi ấy là nỗi đau chiến tranh, nỗi đau của những người mẹ khắc khoải ngóng con từ chiến trường máu lửa tàn khốc, nỗi đau của người vợ nhận được tin dữ, nỗi đau của bom B52, của chất độc &quot;diệt cỏ&quot; rải xuống cây cỏ, xóm làng, nỗi đau của xà lim &quot;chuồng cọp&quot;, trại tập trung tra tấn tù đày, bọn chó săn tay sai rình rập khắp nơi để đe dọa, bắt bớ, đánh đập những người yêu nước...<br />
Thế còn &quot;nỗi đau dân nước&quot; giờ đây là gì, khi mà sự nghiệp giải phóng dân tộc đã hoàn thành, non sông quy vào một mối đã hơn phần ba thế kỷ, bằng thời gian của cả hai cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc gộp lại?<br />
Gộp lại thời gian thì đồng thời cũng &quot;gộp cả những nỗi đau khổ riêng của mỗi người, mỗi gia đình lại thành nỗi đau của tôi&quot; tích tụ trong trái tim Hồ Chí Minh. Câu này Bác nói với một nhà báo nước ngoài 50 ngày trước khi mất, lúc &quot;ngừng đập trái tim tột bậc con người&quot; <i>[Việt Phương. Cửa Mở].</i><br />
Chính vì thế, chắc là trong những ngày này Bác cũng khó vui khi &quot;người thắng trận này không phải nhân dân&quot; [<i>Nguyễn Minh Thuyết. Đối thoại]</i><br />
và &quot; ...Khi mồ hôi trở nên quá rẻ<br />
Kẻ ranh ma trở nên quá giàu&quot; [N<i>guyễn Khoa Điềm. Cánh đồng buổi chiều]</i><br />
Đắm mình trong những miên man suy ngẫm cứ ngỡ như là Bác đã nói về những điều này khi trong Di chúc Bác đã lưu ý đến &quot;cuộc chiến đấu chống lại những gì đã cũ kỹ, hư hỏng, để tạo ra những cái mới mẻ, tốt tươi&quot;! Đây là điều Hồ Chí Minh gọi là &quot;cuộc chiến đấu khổng lồ&quot;, mà để giành thắng lợi thì phải &quot;động viên toàn dân, tổ chức giáo dục toàn dân, dựa vào lực lượng vĩ đại của toàn dân&quot;!<br />
&quot;Những cái cũ kỹ, hư hỏng&quot; thì đã quá rõ, cho dù thông thường thì chúng lại đội lốt của người vì nước vì dân để lừa mị dân. Thế còn những &quot;cái mới mẻ tốt tươi&quot; là gì nếu không phải là dân chủ và tự do? Độc lập đã hoàn thành, vấn đề còn lại phải là dân chủ và tự do. Ai cũng nhớ câu nói của Hồ Chí Minh từ những ngày chính quyền mới thành lập năm 1946: &quot;Nếu độc lập mà dân không được hưởng tự do và hạnh phúc thì độc lập cũng chẳng có ý nghĩa gì&quot;.<br />
Dân chủ là tiền đề tất yếu để có tự do và hạnh phúc, là công cụ và phương tiện để đấu tranh giành tự do và xây đắp hạnh phúc. Không ai cho không quyền đó. Máu chảy thành sông, xương chất thành núi để giành độc lập, điều kiện tiên quyết để đấu tranh cho dân chủ và tự do! Phải chăng đây chính là &quot;cuộc chiến đấu khổng lồ&quot;? Nghĩ kỹ về cuộc &quot;chiến đấu khổng lồ&quot; mà Bác viết trong Di chúc có dáng dấp của những lời tiên tri.<br />
Tiên tri? Đúng như vậy. Có người gọi là &quot;những dự cảm thiên tài&quot; của những tầm vóc vĩ nhân. Xin gợi lại vài cứ liệu lịch sử để hiểu thêm về điều đó: Ví như, năm 1941, trong cuốn sách nhỏ Bác viết làm tài liệu tuyên truyền về &quot;Lịch sử nước ta&quot; bằng thơ lục bát, ở cuối có mục &quot;Những năm tháng quan trọng&quot;, Bác viế : &quot;1945-Việt Nam độc lập&quot;! Trong Hồi ký của mình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp cho biết, lúc ấy &quot;Anh em có người nói sớm, kẻ nói muộn. Bác nghe trao đổi chỉ nói:&quot; Để rồi xem&quot;.<br />
Một ví dụ khác: trong diễn văn đọc tại lễ mừng Quốc khánh 2.9.1960, Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: &quot;Toàn dân ta đoàn kết nhất trí, bền bỉ đấu tranh, thì chậm lắm là 15 năm nữa, Tổ quốc ta nhất định sẽ thống nhất, Bắc-Nam nhất định sẽ sum họp một nhà&quot;. Trong bút tích bản thảo in trên báo &quot;Nhân Dân&quot; số ra ngày 30.4.1985 cho thấy: Bác gạch dưới những chữ &quot;chậm lắm là 15 năm nữa&quot;! Rồi chuyện Bác từng căn dặn Tư lệnh bộ đội Phòng không-Không quân: &quot;Mỹ nhất định thua, nhưng nó chỉ chịu thua sau khi thua trên bầu trời Hà Nội!<br />
Phải chăng những dấu ấn của thiên tài ấy là sự thăng hoa kỳ diệu của bản lĩnh Hồ Chí Minh. Bản lĩnh dám đặt ra và giải quyết những vấn đề lý luận có ý nghĩa thực tiễn. Vì mục tiêu trước sau như một là giải phóng dân tộc, đem lại độc lập cho Tổ quốc, tự do, hạnh phúc cho nhân dân mà Hồ Chí Minh dám có quyết định táo bạo, cho dù đau đớn, là tuyên bố Đảng tự giải tán chính vào lúc giành được chính quyền vào năm 1945. Không kiên định tinh thần Tổ quốc trên hết, không thể có bản lĩnh để vạch ra quyết sách sáng suốt tuy hết sức đau đớn ấy.<br />
Đúng là &quot;Hồ Chí Minh là người linh hoạt, chủ động, từ việc lớn đến việc nhỏ, từ tuổi thanh niên đến cuối đời. Có thể nói con người ấy có sự dị ứng bẩm sinh với bệnh giáo điều rập khuôn, bệnh công thức sáo mòn&quot;. Có được điều đó vì &quot;Hồ Chí Minh có sự nhạy cảm đặc biệt đối với lịch sử, thấu hiểu cuộc sống con người, có nhận thức sâu về vận mệnh dân tộc, về hướng đi của thời đại&quot;. Với những phẩm chất được hun đúc, trui rèn trong ngọn lửa chiến đấu hơn nửa thế kỷ, đáp ứng được đòi hỏi của lịch sử, người thanh niên yêu nước, bằng bản lĩnh phi thường của mình đã trở thành Hồ Chí Minh.<br />
Đúng là không phải chiếc ghế nguyên thủ quốc gia mà chính là sự &quot;nhạy cảm&quot;, sự &quot;thấu hiểu&quot;, &quot;sự nhận thức&quot; đó khiến cho Người được lịch sử chọn lựa làm lãnh tụ của nhân dân ở vào thời điểm có ý nghĩa nhất, đáp ứng được đòi hỏi của cuộc sống đất nước cần bước vào quỹ đạo chung của thời đại. Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những thời điểm xuất hiện những con người đáp ứng một cách tuyệt vời đòi hỏi đã chín muồi của lịch sử, người ta gọi đó là sự xuất hiện của thiên tài.<br />
Điều này cho thấy thiên tài không ra đời từ những cuộc tranh bá đồ vương để giành nhau chiếc ghế quyền lực. Đành rằng trong lịch sử không thiếu những nhân vật cũng đã bước vào lịch sử bằng con đường như vậy, những hôn quân, bạo chúa, những gian thần, nghịch tướng bán nước, bàn chúa cầu vinh, muôn đời bị phỉ nhổ. Phải chăng sự bi hài của lịch sử là có sự trộn lẫn chính tà ấy để giúp cho nhân dân có dịp nhận ra chuyện vàng thau lẫn lộn ấy. Đó cũng là cách để cho nhân dân tự vượt lên chính mình, biết tự &quot;xoay chung quanh mặt trời của chính mình&quot; mà không để bị những ngón đòn lừa mị, ru ngủ của bọn thống trị như C.Mác đã từng chỉ ra. Và đó cũng là lý do trong Di Chúc, Hồ Chí Minh đòi hỏi phải &quot;động viên toàn dân, tổ chức giáo dục toàn dân&quot;.<br />
Điều cần nói rõ là thiên tài Hồ Chí Minh không đứng cao vời vợi tách khỏi cuộc sống bình thường của người dân mà ngược lại. Thiên tài Hồ Chí Minh, bản lĩnh Hồ Chí Minh được hun đúc từ cuộc sống của nhân dân mình. Mỗi người Việt Nam đều có thể nhìn thấy mình trong sự nghiệp Hồ Chí Minh, trong trái tim của Hồ Chí Minh. Cái làm nên thiên tài Hồ Chí Minh, rèn đúc nên bản lĩnh ấy là vì nhịp đập của trái tim &quot;Người Yêu Nước Hồ Chí Minh&quot; luôn gắn quyện với nhịp đập của cuộc sống đất nước, nơi mà người ấy gửi gấm một &quot;ham muốn, ham muốn đến tộc bậc&quot; là làm sao đem lại cuộc sống ấm no cho con người, đem lại tự do và hạnh phúc cho mọi tầng lớp nhân dân.<br />
Không có trái tim ấy, không thể có bản lĩnh ấy. Vì rằng, &quot;ở đâu nội dung của sự tất yếu phổ biến không nhất trí được với trái tim, thì sự tất yếu ấy - xét về nội dung- không là gì cả, và phải nhường chỗ cho quy luật của trái tim&quot;. Có lẽ thực chất của &quot;quy luật trái tim&quot; mà Hégel nói đây trước hết là sự trung thực với chính mình, là bản sắc cá nhân được thể hiện một cách chân thực. Vì nói cho đến cùng , quy luật của trái tim là sự phản ánh chân thực nhất biện chứng của cuộc sống với tất cả những sắc thái phong phú và phức tạp của nó. Cho nên, những gì mà trái tim thờ ơ thì mắt cũng không nhìn thấy được!<br />
Cho nên, với Hồ Chí Minh,<br />
&quot;Khi đã quyết rất kiên cường mạnh mẽ<br />
Đốt cháy Trường Sơn đánh Mỹ cũng không sờn&quot;<br />
nhưng<br />
&quot;Bác không bằng lòng gọi trận đánh chết nhiều người là &quot;đánh đẹp&quot;<br />
Con xóa chữ &quot;đẹp&quot; đi như xóa sự cạn hẹp trong lòng con<br />
Thêm hiểu lòng người đối với quân thù như sắt thép<br />
Mà tình thương mênh mông ôm hết mọi linh hồn&quot;.[ Việt Phương. nt]<br />
Với Hồ Chí Minh, &quot;tình thương mênh mông ôm hết mọi linh hồn&quot; ấy trước hết là thương dân, trọng dân vì nhận  thức rõ sức mạnh bất tận của dân. Đây là điểm cốt lõi trong tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh. Nói học tập và làm theo tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh mà không trước hết vận dụng một cách thiết thực tư tưởng cơ bản này thì chỉ là nói suông.<br />
Đặc biệt, cần lưu ý điều mà Hồ Chí Minh khẳng định rất dứt khoát: &quot;nếu cán bộ không phụ trách trước nhân dân , tức là không phụ trách trước Đảng và Chính phủ, tức là đưa nhân dân đối lập với Đảng và Chính phủ&quot;. Cần nhớ rằng, điều này được nhắc nhở vào năm 1947 khi Bác phê phán gay gắt lối &quot;Đóng cửa lại mà đặt kế hoạch, viết chương trình rồi đưa ra cột vào cổ dân chúng, bắt dân chúng theo...Làm theo cách quan liêu đó, thì dân oán. Dân oán, dù tạm thời may có chút thành công, nhưng về mặt chính trị, là thất bại!&quot;<br />
Việc &quot;đưa nhân dân đối lập với Đảng và Chính phủ&quot; là điều tối kỵ đối với người cầm quyền. Có phải khi nói đến điều này, như vẫn thường làm, Bác đã nhắc đến luận điểm của Mạnh Tử: &quot;Vua coi dân như cỏ rác thì dân coi vua như cừu thù&quot; và lên án việc đẩy dân đến chỗ là &quot;cừu thù&quot; rồi dùng hình phạt hà khắc để trừng trị họ &quot;khác nào đặt lưới bẫy dân&quot; .<br />
Mạnh Tử viết: &quot;Nhà cầm quyền không thể bỏ lỡ việc sinh nhai của dân...thường tình của dân là có hằng sản mới có hằng tâm, không có hằng sản thì không có hằng tâm. Không có hằng tâm thì ... chẳng cái gì là chẳng làm, đến khi phạm pháp thì người cầm quyền vin vào đó mà chém giết họ, như vậy không khác gì đặt lưới mà bẫy họ. Bậc nhân đức... trị dân mà lại đặt lưới bẫy dân sao? Vậy cho nên bậc hiền quân phải khiêm cung, tiết kiệm, lễ độ đối với dân&quot; [&quot;Đằng văn công thượng&quot;]. Vì vậy, Mạnh Tử giải thích: &quot;Kẻ làm hại đức nhân là &quot;tặc&quot;, kẻ làm hại đức nghĩa là &quot;tàn&quot;. Kẻ tàn, kẻ tặc chỉ là một người thường thôi [không đáng gọi là vua]. Tôi nghe nói vua Võ Vương chỉ giết một người tên là Trụ chứ chưa nghe nói giết vua. [&quot;Lương Huệ Vương hạ&quot;]. Đây là đoạn nhà tư tưởng thời Chiến Quốc giảng cho học trò về mệnh trời và thuyết &quot;nhất trị, nhất loạn&quot;: Trong chương &quot;Thư Thái thệ&quot; Mạnh Tử giải thích: Kinh Thư có câu: &quot;Trời không có mắt có tai, dân nhìn tức là trời nhìn, dân nghe tức là trời nghe&quot;, cho nên theo ý dân tức là theo ý trời. &quot;Trời nổi giận, sai ta xét tội của Trụ, ta phải kính sợ mệnh lệnh và uy của trời&quot;! Ý dân là ý trời là theo nghĩa đó. Nói theo chữ nghĩa bây giờ là tuân theo quy luật vận động của cuộc sống.<br />
Cho nên, không &quot;đưa nhân dân đối lập với Đảng và Chính phủ&quot; cũng chính là &quot;không đặt lưới mà bẫy họ&quot; là điều đã được cảnh báo từ hơn hai nghìn năm trước. Vì vậy Hồ Chí Minh đòi hỏi &quot;phải đưa chính trị vào giữa dân gian&quot; phải &quot;tin vào dân chúng. Đưa mọi vấn đề cho dân chúng thảo luận và tìm cách giải quyết. Chúng ta có khuyết điểm, thì thật thà thừa nhận trước mặt dân chúng. Làm được điều ấy chính là đi đúng vào quỹ đạo của tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh, điều mà hiện nay đang được thường xuyên rao giảng. Đi ngược lại chính là phản bội tư tưởng Hồ Chí Minh. Cho nên, lắng nghe tiếng nói của dân, tiếp nhận nguồn sức mạnh từ dân chính là điều Hồ Chí Minh thiết tha căn dặn. Nói theo ngôn từ và hình tượng thơ thì như tác giả &quot;Cửa Mở&quot; đã viết từ những năm 60 thế kỷ trước, đó là chính là<br />
&quot;Nơi sự thật chỉ cần là sự thật<br />
Nơi lương tâm đến gặp tấm gương soi<br />
Lời hàn huyên có màu trời hương đất<br />
Bỗng sáng bừng chân lý hiện tinh khôi&quot;! [Việt Phương. Cửa Mở. &quot;người như sự sống sinh sôi&quot;].<br />
Một khi mà cái &quot;màu trời hương đất&quot; ấy bị hoen ố, bị dẫm đạp thì chắc hẳn là lòng Bác quặn đau, và cùng với Bác, tim chúng ta như có ai bóp chặt lại. Hiểu thấu được điều ấy, Việt Phương viết những câu thấm thía :<br />
&quot;Ta khóc những lỗi lầm làm tim Bác thêm đau&quot;.<br />
Đã hơn bốn thập kỷ, câu thơ vẫn nóng bỏng tình thời sự. Mà có lẽ 'thời sự &quot; nhất chính là điều mà Thủ tướng Chính phủ đã nghiêm cẩn nhắc nhở những người thi hành công vụ liên quan đến miếng cơm, manh áo của dân.<br />
Chính vì vậy, khi Việt Phương viết:<br />
&quot;Ta tự biết sức ta trong những dòng nước mắt&quot;<br />
thì mỗi người chúng ta đều cảm nhận được có mình trong đó. Vì đó là, những &quot;...Giọt nước mắt thương dân, Dân mình phận long đong...&quot; như người nhạc sĩ tài hoa nọ đã hát. Đó là những &quot;dòng nước mắt trong tim. Chảy lai láng vào hồn...&quot; [Trịnh Công Sơn.] của mỗi chúng ta. Cho nên khi &quot;Ta khóc những lỗi lầm làm tim Bác thêm đau&quot; thì ta hiểu được rằng đó chính là suối nguồn bất tận của tư tưởng và hành động thiết thực và mạnh mẽ khi nhớ đến, nghĩ đến sự nghiệp của Hồ Chí Minh đang cần được bảo vệ và phát huy trong những ngày kỷ niệm ý nghĩa này. Đó là cách học tập tư tưởng và đạo đức Hồ Chí Minh sâu sắc nhất!<br />
____________<br />
Tham khảo:<br />
- Hồ Chí Minh Toàn Tập. Tập 12. NXBCTQG. Hà Nội 1995, tr. 560, tr.505.  Tập 5 . tr.294, tr. 293, tr. 298, tr.297<br />
- Võ Nguyên Giáp. &quot;<i>Tổng tập Hồi Ký&quot;</i> NXBQĐND 2006, tr. 30<br />
- &quot;<i>Sự nghiệp và tư tưởng quân sự của Chủ tịch Hồ Chí Minh</i>&quot; NXBQĐND. Hà Nội, 1990. tr.224<br />
-  Phạm Văn Đồng &quot;<i>Hồ Chí Minh, Quá khứ Hiện tại và Tương lai&quot;</i> Tập I. NXB ST. Hà Nội 1991,tr.29, tr.98<br />
- G.W.F.Hegel. &quot;<i>Hiện tượng học tinh thần</i>.&quot; Bùi văn Nam Sơn dịch. NXB Văn học 2006, tr.769.<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-18-nhung-loi-lam-lam-tim-bac-them-dau" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8589-nhung-loi-lam-lam-tim-bac-them-dau.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Chỉ văn minh phần xác</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8588-chi-van-minh-phan-xac.html</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 02:58:28 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Nhiều người đã giật mình khi nghe chuyện hai ông bà cụ muốn đến với nhau ở tuổi 91. Ở tuổi đó mà họ vẫn thể hiện sự trân trọng cuộc...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Nhiều người đã giật mình khi nghe chuyện hai ông bà cụ muốn đến với nhau ở tuổi 91. Ở tuổi đó mà họ vẫn thể hiện sự trân trọng cuộc sống và tình người.<br />
Ở phía ngược lại, chúng ta lại lạnh lưng với những vụ chém giết man rợ của nhóm côn đồ trên đê sông Đáy. Xa hơn nữa là chuyện cô bé xinh đẹp bị săm hình rết lên mặt, ba thanh niên trẻ tuổi vô cớ dội nước người đi đường...<br />
Điều gì đáng giật mình hơn? Nên bước ra với cuộc đời mỗi sớm mai hay thu mình giữ lấy thân?<br />
Một câu hỏi mà nhiều người đã không nghĩ tới: Sao các nước phát triển &quot;lắm tiền nhiều của&quot; mà người ta vẫn đầu tư rất nhiều vào văn hóa? Đương nhiên, họ không thích chơi trội như đám cưới đình đám của đại gia Việt. Với họ, danh tiếng luôn đi trước tiền bạc. Danh tiếng tự nuôi sống mình bằng chữ tín chứ không cậy nhờ vào đồng tiền để đánh bóng.<br />
Tôi đã chứng kiến một người nước ngoài sang trọng vuốt thẳng từng tờ bạc lẻ khi trả tiền một tách cà phê. Trước đó, ông đã xin chút nước sôi để khuấy đều và uống nốt những hạt đường dưới đáy tách. &quot;Một ứng xử văn hóa của một người văn minh&quot;, anh bạn ngồi cạnh tôi khi đó đã thốt lên như vậy....<br />
Giờ đây, khi đời sống tiêu dùng đã phần nào bão hòa thì nhiều người mới thấm: Xế hộp để mang theo đao kiếm, máy tính để chat sex, sắm điện thoại sành điệu để con trẻ lột áo quay phim nhau. Trẻ em được chăm chút bằng phiếu bé ngoan để rồi ra đường nhập vào bầy sát thủ... Tất cả đều nói lên một điều: tiền bạc và công nghệ không thể làm thay phần việc của &quot;bà mẹ văn hóa&quot;.<br />
<br />
Phải chăng, càng hiện đại về phần xác thì lại càng man rợ về phần hồn. Tục săn đầu người của các bộ tộc có đáng sợ bằng việc thanh niên có học chặt người thành nhiều mảnh vứt mỗi tỉnh một phần? Tục hiến tế trinh nữ có man rợ bằng việc cưỡng hiếp rồi giết chết các cô gái? Thậm chí, có kẻ còn nhẫn tâm cưỡng dâm cả xác chết...<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/3_1337331690.jpg" border="0" alt="" /></TD>
</tr>
<tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <div style="text-align: center;">Ảnh minh họa: DNSG</div></TD>
</tr>
</table></div>
Tuy chỉ là một bộ phận trong xã hội nhưng ung nhọt đó đủ làm tê tái cả một cơ thể cộng đồng.<br />
Tóm lại, văn hóa là cái không thể trao đổi trong đời sống tiêu dùng, không thể trực tiếp đáp ứng được những đòi hỏi quen thuộc mà chúng ta thường định tính là &quot;miếng cơm, manh áo&quot;. Nhưng cao hơn bất kỳ sức mạnh, hay luật lệ nào, nó có thể kiểm soát được nhân tính.<br />
Vào thời điểm cuộc sống còn đơn giản, kinh tế và công nghệ chưa phát triển, thực ra vai trò của văn hóa không lớn lắm. Bởi lẽ, con người có ít cái để tính, ít ham muốn và kiêng nể nhau. Thế nhưng, khi tất cả đã phát triển, tư duy lợi nhuận, sức mạnh cộng nghệ... dễ làm người ta lóa mắt.<br />
Một chiếc ti vi công nghệ mới, mạng internet tốc độ cao đủ tạo nên một thế giới ảo khiến bạn coi thường tình cảm với người hàng xóm. Ngồi trong xe hơi sang trọng không còn cảm giác chạm mặt người qua đường. Kéo, thả màn hình cảm ứng có thể tâm sự không giới hạn, thay vì đến tận nhà thăm hỏi một người thân và cảm nhận cuộc sống của họ... Chúng ta đã tạo ra và rồi chính chúng ta lại bị vây hãm giữa bầy &quot;quái vật&quot; công nghệ đó. <br />
Những vật vô tình đã dần làm chúng ta mất đi nhân tính. Chúng ta nâng niu chúng nhưng lại quay lưng vô cảm với đồng loại. Đó là mặt trái của công nghệ, hay đó là một câu trả lời thật đơn giản: Nếu không lấy văn hóa làm nền tảng, con người sẽ sống ngày càng man rợ!<br />
<i>Theo</i> <b>Doanh nhân Sài Gòn</b><br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-18-chi-van-minh-phan-xac" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8588-chi-van-minh-phan-xac.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Cái Bi, cái Hài....</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8587-cai-bi-cai-hai.html</link>
			<pubDate>Sat, 19 May 2012 02:58:28 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Xin được nói về chuyện hài trước 
*"Nước" Yên Lạc và... xứ sở Chư Sê* 
Ngày xửa ngày xưa, ở một thị trấn nọ... 
Không, có lẽ phải...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Xin được nói về chuyện hài trước<br />
<b>&quot;Nước&quot; Yên Lạc và... xứ sở Chư Sê</b><br />
Ngày xửa ngày xưa, ở một thị trấn nọ...<br />
Không, có lẽ phải gọi thị trấn đó là &quot;nước&quot; mới đúng. Vâng, &quot;nước&quot; Yên Lạc (thuộc...tỉnh Vĩnh Phúc).<br />
Gọi là &quot;nước&quot; bởi xã hội ta không hề quy định ngày cưới xin cho dân chúng. Vì đó là quyền tự do của người dân. Nhưng riêng Yên Lạc có một luật rất lạ, bắt dân phải theo: Một tháng, nếu có đám cưới, người dân chỉ được tổ chức vào hai ngày- mùng 2 và 16 âm lịch. Nếu gia đình nào vi phạm thì sẽ bị phê bình tại thôn xóm, khu phố.<br />
Có lẽ vì sợ &quot;lệ làng&quot; nhân danh... luật của &quot;nước&quot; Yên Lạc, mà ở đây, luôn diễn ra cảnh buồn cười.<br />
Một tháng, dân Yên Lạc có hai ngày chạy &quot;sô&quot; ăn cỗ cưới, hai ngày tưng bừng ăn mặc đẹp, sơ mi, cà vạt, áo dài, váy xống đủ kiểu. Và dịch vụ cưới ở đây cũng vậy, lúc dồn dập quá tải chạy bở hơi tai, lúc ngồi buồn, ruồi bậu chả thèm ...xua.<br />
Nghe cứ như tập tục của một... bộ lạc thiểu số nào.<br />
Khổ nỗi, trai gái thì đông, mà cưới xin chỉ có hai ngày. Thế nên người đi dự đám cưới chẳng sướng gì.<br />
Vì mỗi người chỉ có một cái miệng, một cái bụng, hai cái chân, hai cái tay, mà một lúc, vào giờ ấy... ngày ấy..., phải ăn tới 5 đám cưới, như anh Xuân ở Khối 2, còn vợ anh thì ăn tới 3 đám cưới, thì thật...&quot;<i>Ai bảo chăn trâu là khổ. Đi ăn cưới kiểu này, còn khổ hơn....trâu&quot;</i> (Xin lỗi nhà thơ Giang Nam, và xin lỗi người dân Yên Lạc).<br />
Chưa kể, cái chuyện tiền mừng đám cưới thành ...một cục to, cũng làm khổ người dân. Thành thử, nói là tiết kiệm cho dân mà người nào người ấy liêu xiêu, méo mặt, buồn so hễ nghe nói có đám mừng.<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/1a_1337329954.jpg" border="0" alt="" /></TD>
</tr>
<tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <div style="text-align: center;">Một đám cưới tại thị trấn Yên Lạc được tổ chức theo lệ làng</div></TD>
</tr>
</table></div>
Lạ kỳ, dân thì nhất nhất tuân thủ. Lãnh đạo Yên Lạc thì nhất nhất tự hào: T<i>ừ khi áp dụng quy ước, chưa có đám nào vượt rào, bà con nhất nhất nghe theo.</i> Từ khi <i>nhất nhất</i> áp dụng đến nay, là tròn một giáp, 12 năm.<br />
Nói thật, <i>vua ở xa, quan nha ở gần</i>, đố &quot;bà con&quot; nào dám vượt rào đó?<br />
Nhưng có thật bà con <i>nhất nhất</i> tâm phục, khẩu phục không? Hãy nghe đám thanh niên: &quot;<i>Cưới mà không có hát hò, không có người tổ chức thì buồn lắm, bọn trai nơi khác có lúc vẫn chọc khoáy bọn em là kém chơi... Nhưng lệ của cha ông thì phải theo vậy&quot;.</i><br />
Tâm lý người nông dân chất phác, quen sống theo <i>lệ. Cái lệ làng</i> có khi hay mà có khi dở. Họ vẫn cứ phải bấm bụng chịu.<br />
Nhưng họ không biết rằng thời buổi này là thời buổi &quot;Sống và làm việc theo pháp luật&quot;- ngay cả các vị chức sắc ở Yên Lạc, chắc cũng thuộc nằm lòng câu khẩu hiệu. Vậy mà vì sao lại bắt người dân Yên Lạc phải <i>nhất nhất</i> sống theo...<i>lệ</i> do mình tự đặt ra.<br />
Đó có phải là sự vi phạm nhân quyền không?<br />
Dù biện lẽ kiểu gì, thì hoặc các chức sắc Yên Lạc tự cho mình quyền đứng cao hơn luật pháp nước Việt, hoặc là tư duy của các vị có...vấn đề. Nó gia trưởng, xơ cứng và không vượt qua nổi... lũy tre làng, dù nhân danh điều tốt đẹp gi gỉ gì gì đi chăng nữa!<br />
Cách &quot;nước&quot; Yên Lạc hàng nghìn cây số về phía nam, có một xứ sở, tên gọi Chư Sê.<br />
Người của xứ sở Chư Sê có một đặc điểm rất hồn nhiên, thích đùa, và cũng rất cẩn thận. Hồn nhiên và thích đùa đến mức, một vị chức sắc của xứ sở này dứt khoát cho rằng cây cầu bị gẫy là cầu hình chữ V, đâu phải cầu bị sập.<br />
Thích đùa đến mức, nghe phong thanh ở xã H'bông, có hai hòn đá của một hộ dân đào được trong vườn nhà, nằm lăn lóc đến mấy năm trời chả ai hỏi đến, lập tức các vị chức sắc, cả xã và huyện rùng rùng kéo đến, và quyết &quot;cưỡng chế&quot; hai hòn đá vô tri vô giác này.<br />
Dù là thực thi pháp luật, nhưng tính đã hồn nhiên lại hay &quot;cả nể&quot;, nên các vị thỏa thuận cho kẻ vi phạm luật giữ một hòn, phía các vị giữ một hòn, kiểu... &quot;một hòn trọng, một hòn khinh&quot;. Nghe thấy hay hay và buồn cười!<br />
Quan hồn nhiên, nên dân cũng biết &quot;đùa&quot; lại. Chả biết, sau những &quot;mặc cả&quot; cưỡng chế đá bất thành ra sao, một ngày nọ, tất cả đá lớn, đá bé, đá mẹ, đá con của xã H' Bông rủ nhau...  trốn biệt.<br />
Riêng hòn đá nhà bà Trần Thị Sắc, &quot;chân chậm, mắt mờ&quot; nên chạy không kịp, bị bắt gô cổ đóng cũi sắt, nằm chình ình ngay trước UBND huyện. Không hiểu sao, người viết bài cứ nhìn thấy cái cũi &quot;nhốt đá&quot;, lại nghĩ đến bài Nhớ rừng của Thế Lữ. Có khác chăng, ở đây, hòn đá chỉ ... nhớ nhà!<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/1b_1337329968.jpg" border="0" alt="" /></TD>
</tr>
<tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <div style="text-align: center;">Hòn đá bị 'nhốt' trong cũi gỗ như nhốt hổ</div></TD>
</tr>
</table></div>
Đến nỗi, một người dân ở xứ sở Chư Sê hóm hỉnh: <i>Lẽ ra, cái lồng sắt này phải để nhốt cục đá ở An Giang mới đúng. Vì cục đá đó đè nát cả xe ô tô và làm chết sáu mạng người. Cục đá của bà Sắc có tội tình gì đâu chứ</i>!<br />
Nếu đá có... tư duy, hẳn nó than thân trách phận lắm. Không biết nó được đào lên vào cái giờ xấu đến thế nào, mà phải chịu &quot;xích xiềng&quot; oan đến thế này?<br />
Hay là tư duy của các vị chức sắc xứ sở Chư Sê thích đùa, cũng bị &quot;xiềng xích&quot; trong cái chật hẹp của lồng sắt, cũng có ... vấn đề nhỉ?<br />
Được biết, mới đây, Sở Tài nguyên và Môi trường, cùng với Thanh tra tỉnh, Sở Tư pháp và UBND Chư Sê họp và đi đến kết luận: <i>Việc đoàn kiểm tra lập biên bản tạm giữ các cục đá là không đúng thẩm quyền</i>.<br />
Không biết bao giờ, hòn đá hẩm hiu của nhà bà Trần Thị Sắc mới được ...phóng thích đây?<br />
Nghe chuyện &quot;nước&quot; Yên Lạc, và xứ sở Chư Sê, người ta bảo, đó là chuyện xảy ra mới đây, vào năm Nhâm Thìn, thế kỷ 21, tháng Ất Tỵ này chứ đâu?<br />
Thì đúng vậy, chuyện của ngày nay, nhưng nghe cứ &quot;âm lịch&quot;, như ... cổ tích dân gian ấy, nên người viết bài phải mở đầu bằng <i>Ngày xửa, ngày xưa.</i><br />
<b>Đạp lên sự...bất lực?</b><br />
Có một câu chuyện mới toanh, nóng hổi, vừa bi xen lẫn vừa hài.<br />
Đó là đêm 12, rạng sáng 13/5/2012, hàng trăm ông bố bà mẹ chen chúc trước cổng Trường PTCS Thực nghiệm (Liễu Giai- Hà Nội) để có được một lá đơn xin cho con học lớp 1 tiểu học.<br />
Có lẽ quá lo lắng vì việc học của con, họ đã không cần giữ cách ứng xử có văn hóa với nhà trường, nơi họ hy vọng con  mình được giáo dục tử tế, mà họ đã ...đạp đổ cả cửa sắt nhà trường, xông lên <i>liều mình như chẳng có.</i><br />
Ngay lập tức, trên mạng truyền đi clip hài tự chế, nhại lại bài &quot;Ngày đầu tiên đi học&quot;, vừa buồn cười, vừa xót xa: <i>Ngày nộp đơn xin học/ Mẹ thức đêm đứng chờ/ Mắt mờ mong trời sáng/ Mẹ lách vào mua đơn... Rồi trời kia cũng sáng/ Mẹ đá tung cổng vào/ Chen nhau chạy nước rút/ Trông hỗn loạn biết bao...</i><br />
Không biết, cái Trường Thực nghiệm nhìn hình ảnh đó có  tự hào không? Chứ người viết bài, chỉ thấy thương các ông bố bà mẹ- hệt GS Hồ Ngọc Đại- cha đẻ của &quot;mô hình Thực nghiệm Giảng Võ&quot; hàng mấy chục năm trước đây, đã thốt lên!<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/1c_1337329977.jpg" border="0" alt="" /></TD>
</tr>
<tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <div style="text-align: center;">Các phụ huynh chen chúc xếp hàng trước cổng trường thực nghiệm. Ảnh: Văn Chung/VietNamNet</div></TD>
</tr>
</table></div>
Hiện tượng cha mẹ đeo bám, xếp hàng khổ sở ở các trường điểm, trường học tên tuổi là hiện tượng bình thường của nhiều năm trong xã hội. Nhưng với riêng Trường Thực nghiệm, nó hơi đặc biệt.<br />
Trong mấy chục bài báo viết về  sự kiện này, có một bài của tác giả Phạm Anh Tuấn, (<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.net/2012-05-15-dieu-gi-dang-xay-ra-sau-canh-cong-truong-thuc-nghiem-" target="_blank">Điều gì đang xảy ra sau cánh cửa Trường Thực nghiệm</a>, trên Tuần Việt Nam, ngày 16/5/2012), đã &quot;chạm&quot; đúng bản chất vấn đề.<br />
Không biết có phải cũng &quot;khai sinh&quot; vào giờ xấu không, mà Trung tâm Công nghệ GD (nơi có Trường tiểu học Thực nghiệm Giảng Võ) nổi tiếng của GS Hồ Ngọc Đại đã có một số phận gian truân và...bi thảm, theo một nghĩa nào đó.<br />
Cái mới bao giờ cũng dễ bị sứt đầu mẻ trán vì nhìn ra trước thời đại, hoặc có một lối đi riêng, chẳng giống ai.<br />
Cái mới, lại là cái mới &quot;công nghệ GD&quot;- vừa chẳng giống đâu từ khái niệm, nguyên lý, đến tư tưởng và phương pháp GD-  là sản phẩm nghiên cứu và thực nghiệm của GS Hồ Ngọc Đại, một nhà khoa học cá tính mạnh mẽ, ngay thẳng và quyết liệt. Cái mới ấy lại nảy nở trên một nền giáo dục vừa bảo thủ, xơ cứng, vừa mắc bệnh dối trá trầm trọng.<br />
Hẳn ai cũng có thể đoán biết số phận của nó. Cho dù có lúc, ở thời &quot;hoàng kim&quot; , CNGD đã được triển khai tới 43 tỉnh, thành phố.<br />
Thế nhưng cũng chính nó- CNGD- đã bị xóa sổ, bị &quot;khai tử&quot; một cách tàn nhẫn vào đúng lúc công cuộc đổi mới GD chuẩn bị diễn ra, năm 2000, với chủ trương chỉ còn một chương trình, một bộ SGK. Vào đúng lúc GD rất cần sự linh hoạt, mềm dẻo mới đáp ứng đa dạng nhu cầu, năng lực học sinh thời hiện đại.<br />
GS Hồ Ngọc Đại, trong diễn từ nhận giải GD của Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh năm 2010 đã thốt lên: &quot;<i>CNGD đã</i> <i>bị bóp mũi cho đến chết&quot;.</i> Một thú nhận xót xa, cay đắng của một nhân cách khoa học, cả đời nghiên cứu và thực nghiệm vì trẻ em, sống chết với hạnh phúc của trẻ em, như một tín đồ của &quot;giáo phái...trẻ em&quot; vậy!<br />
Đằng sau chủ trương xóa sổ CNGD- thực chất là sai lầm tai hại, không chỉ là chuyện khác nhau về tư tưởng học thuật, mà còn là sự &quot;ân oán&quot; cá nhân. Điều này, có lẽ chỉ các chức sắc trong giới nghiên cứu khoa học GD và ngành GD hiểu rõ nhất, nhân danh thiên chức GD.<br />
Trắng tay, đã có lúc GS Hồ Ngọc Đại và những đồng nghiệp chí cốt phải lặn lội lên các tỉnh miền núi phía bắc, các tỉnh miền nam..., để triển khai. Nhờ vào thiện chí, sự yêu quý và tin tưởng ở chương trình thực nghiệm của ông, của các tỉnh khó khăn.<br />
Khi GS Hồ Ngọc Đại rời xa Trung tâm CNGD, cũng là lúc Trường Thực nghiệm Giảng Võ nằm gọn trong lòng... Viện Khoa học GDVN.<br />
Cái chữ &quot;thực nghiệm&quot; tiếc thay nó chỉ còn là &quot;cái bóng&quot; mờ mờ. Và như tác giả Phạm Anh Tuấn đã đặt câu hỏi: <i>Khi công trình thực nghiệm CNGD không còn nữa thì người ta thực nghiệm cái gì ở đây?!</i><br />
Đó là một bí ẩn?<br />
Nhưng khái niệm &quot;thực nghiệm&quot; này vẫn đủ sức làm &quot;điên đảo&quot; sự hy vọng của các bậc cha mẹ.<br />
Bởi có thể, họ tin &quot;thực nghiệm&quot; đã sản sinh ra một Ngô Bảo Châu thiên tài, với Giải thưởng Fields danh giá, nên sống chết, họ cũng phải lăn xả vào, cho dù thân phận họ lúc đó, giống như...trâu- đó là lời của một nhà giáo.<br />
Hay là họ đã quá thất vọng với nền GD đánh cắp tuổi thơ của con trẻ, khiến chúng già cỗi sớm về tâm hồn, nhưng lại thui chột năng lực sáng tạo, độc lập tư duy? Và còn đòi dạy cho trẻ sự trung thực, trong khi chính ngành mắc bạo bệnh dối trá!<br />
Các bậc cha mẹ giẫm đạp lên cánh cửa sắt, <i>liều mình như</i> <i>chẳng có</i>, để kiếm một lá đơn xin học<i>.</i> Hay chính họ đã giẫm đạp lên sự...bất lực của ngành GD, để tìm kiếm, hy vọng dù rất mơ hồ ở cái chữ &quot;thực nghiệm&quot;.<br />
<i>Mọi con đường đều dẫn đến thành Roma</i>! Câu ngạn ngữ rất hay, tiếc thay trong hoàn cảnh này, nó &quot;hay&quot; một cách... chua chát. Mọi con đường của các bậc cha mẹ liều mình đạp cửa sắt, cũng chỉ dẫn đến nhà trường quen thuộc của nền GD mà các vị đã rất thất vọng, mà thôi!<br />
Ai có lỗi trong cái sự quay lưng của các bậc cha mẹ với nền GD đương thời, để đi cầu may vào nhà trường &quot;thực nghiệm&quot; này?<br />
<b>&quot;Cặp đôi hoàn hảo&quot; và thời...nguyên thủy!</b><br />
Có hai câu chuyện, mà khi đọc được trên báo, người viết thấy nó bi thương quá, bất nhân, tàn tệ quá với đồng loại.<br />
Bi thương, vì đồng loại ở đây là những số phận bất hạnh nhất, ở &quot;dưới đáy&quot; của kiếp người.<br />
Câu chuyện đầu tiên thuộc Hội nạn nhân chất độc da cam/dioxin ở Vĩnh Phúc.<br />
Dành chút ít quà cáp cho các nạn nhân CĐDC/ dioxin nhân ngày 10/8 hàng năm, nhân dịp lễ tết, là nghĩa &quot;đồng bào&quot; tối thiểu với nhau, thiết tưởng chẳng có gì phải bàn.<br />
Cái đáng bàn ở đây, là một vụ việc &quot;ăn chặn&quot; gần 100 suất quà, trị giá vỏn vẹn mỗi suất 300 nghìn đồng, xảy ra lình xình ở Hội nạn nhân CĐDC/dioxin Vĩnh Phúc, làm dư luận xã hội phẫn nộ, và... đỏ mặt thay cho những chức sắc làm việc này.<br />
Chuyện bắt đầu từ việc, căn cứ vào kế hoạch của UBND tỉnh, Hội nạn nhân CĐDC/dioxin Vĩnh Phúc cấp 60 suất quà cho Hội nạn nhân CĐDC/dioxin huyện Bình Xuyên. Riêng Tết Nhâm Thìn 2012, Tỉnh hội Vĩnh Phúc cấp cho huyện Bình Xuyên 25 suất cộng với 20 suất quà của Siêu thị Big C đóng trên địa bàn tỉnh. Tổng cộng là 105 suất.<br />
Tuy nhiên 60 suất quà đó, Huyện hội Bình Xuyên không cấp cho một nạn nhân nào hết. 25 suất quà Tết, Huyện hội chỉ cấp cho 13 nạn nhân của 13 xã, giữ lại 12 suất, và 20 suất của Big C thì chỉ cấp cho 10 nạn nhân.<br />
Các hội viên của Hội, đã là nạn nhân của CĐDC/dioxin trong quá khứ, giờ đây tiếp tục là &quot;nạn nhân&quot; của đồng loại.<br />
Quà cho nạn nhân thì không có, nhưng chữ ký (giả) xác nhận nạn nhân đã nhận quà lại kín đặc trang giấy. Đặc biệt nữa, bên cạnh những chữ ký giả bị phát hiện, lại có hẳn hoi chữ ký thật, cùng con dấu thật của Chủ tịch Hội nạn nhân CĐ DC/dioxin Vĩnh Phúc Hà Minh Thắng và Phó CT Huyện hội Đặng Xuân Định.<br />
Khi vụ việc bị bại lộ, ấy là lúc những kiểu nhận lỗi một cách dối trá cũng lộ tẩy.<br />
Ông Chủ tịch Hội nạn nhân CĐDC/dioxin Bình Xuyên Trần Xuân Phượng biện lẽ, 60 suất quà ngày nạn nhân da cam (10/8) vì Tỉnh hội cấp về chậm, Thường trực Huyện hội họp bàn số quà trên để cấp vào dịp ...10/8/2012, tức đúng một năm sau...sẽ tặng (?).<br />
Nói dại, một năm sau đó, nếu chẳng may có nạn nhân CĐDC/dioxin nào đã không còn sống để được nhận suất quà trị giá 300 nghìn đồng, không biết các chức sắc của Huyện hội có bị...lương tâm &quot;ăn&quot; không nhỉ? Chứ trong con mắt dư luận xã hội, thì 60 suất quà đó, chắc chắn đã &quot;ăn&quot; mất lương tâm họ!<br />
25 suất quà Tết còn lại, vội vàng... &quot;chạy&quot; đến đúng địa chỉ các nạn nhân.<br />
Nhưng dư luận xã hội đặt câu hỏi: 72 chữ ký giả là của những ai? Trả lời câu hỏi của nhà báo mới đây, ông Hà Minh Thắng, CT Hội nạn nhân CĐ DC/dioxin Vĩnh Phúc, cho biết đó là chữ ký của ông Phó CT Huyện hội Đặng Xuân Định.<br />
Thật khéo, ông Phó CT Huyện hội mạo giả chữ ký, còn ông CT Tỉnh hội ký &quot;thật&quot; xác nhân.<br />
Đúng là... cặp đôi tỉnh- huyện hoàn hảo (!)<br />
Câu chuyện thứ hai thuộc Khoa Điều trị nội trú- Trung tâm Da liễu Hà Đông (huyện Quốc Oai, TP Hà Nội), nơi có 21 bệnh nhân phong đang điều trị lại bi thương kiểu khác.<br />
Do bị hết gas để đun nấu, phục vụ các bệnh nhân phong thể nặng, các hộ lý đã báo lên cho lãnh đạo Trung tâm. Nhưng lãnh đạo...không nói gì. Cuối cùng, lãnh đạo đề nghị chia đồ sống cho bệnh nhân.<br />
Thế là 21 bệnh nhân, có người gần 90 tuổi, bị vi trùng phong ăn đến cụt tay, cụt chân, không thể làm được việc gì, kể cả tự chăm sóc bản thân, đã được nhận... gạo sống, thịt sống để ăn.<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/1d.JPG.jpg" border="0" alt="" /></TD>
</tr>
<tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <div style="text-align: center;">Một bệnh nhân phong tại Khoa Điều trị nội trú- Trung tâm Da liễu Hà Đông. Ảnh: Giaoduc.net</div></TD>
</tr>
</table></div>
Nói thật, không hiểu ông Vũ Văn Trình, Phó Giám đốc Trung tâm, người chỉ đạo cho các hộ lý làm một việc thật bất nhân đó, nghĩ gì nhỉ?<br />
Cho dù xã hội chúng ta giờ đây, đã khá hơn trước rất nhiều khi nhìn nhận về người mắc bệnh phong, nhưng không thể phủ nhận một điều, những người bất hạnh mắc căn bệnh này, đều rất mặc cảm thân phận, bởi người đời kinh hãi, xa lánh.<br />
Cùng vì vậy, không thể phủ nhận nỗi vất vả vô cùng của những người thầy thuốc ở Trung tâm, khi ngày ngày phải tiếp xúc, chăm sóc những bệnh nhân mắc căn bệnh quái ác.<br />
Ngay cả người nhà các bệnh nhân phong khi được hỏi về câu chuyện đau lòng vừa xảy ra, chính họ cũng dè dặt, thậm chí có người còn thờ ơ... Họ e ngại với các bác sĩ, hộ lý của Trung tâm đã đành. Nhưng cũng có thể, chính căn bệnh bị xã hội &quot;định kiến&quot; đó đã &quot;ngăn cách, chia lìa&quot; cả tình cảm của họ với người thân ruột thịt không may mắc bệnh hiểm nghèo.<br />
Chợt người viết bài nhớ tới một sự kiện, cách đây 15- 20 năm, báo chí đã đăng hình ảnh một vị GS bác sĩ, để khẳng định bệnh phong không lây, ông đã uống vi trùng phong, trước sự chứng kiến của báo chí.<br />
Nói thật, nhìn thấy mà ghê. Nhưng cái hành động đó của người GS bác sĩ, đã để lại một ấn tượng khâm phục sâu sắc về đức hy sinh của người thầy thuốc cho nghiên cứu khoa học, về một căn bệnh ám ảnh con người với nỗi hãi sợ truyền kiếp.<br />
Nhưng đó là chuyện của một &quot;thời xa vắng&quot;, không phải  chuyện của thời phong bao, phong bì. Càng không phải chuyện của thời &quot;lương y đang ...từ mẫu&quot;.<br />
Cho dù Phó Giám đốc Trung tâm Vũ Văn Trình đã bị đình chỉ công tác để chờ xử lý, thì cái vụ việc ép bệnh nhân phong ăn thịt sống, gạo sống vẫn còn ám ảnh, làm đầy thêm những câu chuyện, những ấn tượng đã quá xấu về y đức ở bệnh viện, trong thời buổi kim tiền này.<br />
Hai câu chuyện ngẫu nhiên xảy ra gần nhau khiến người viết bài bỗng nghĩ về một thời cuộc gian khổ.<br />
Trong quá khứ, khi đất nước còn chiến tranh, một vài kẻ hiếu chiến phía chính quyền Mỹ từng tuyên bố, sẽ đánh cho xã hội ta trở về thời kỳ &quot;đồ đá&quot;. Họ đã không thể làm được cái việc đó, dù đã có những thân phận con người không may phải chịu nhiều bất hạnh- nhiễm CĐDC/ dioxin.<br />
Vậy mà ở Trung tâm Da liễu Hà Đông thời hiện đại, nơi làm phúc, cứu chữa bệnh cho con người, các thầy thuốc lại vô cảm khi nhẫn tâm ép bệnh nhân phong của mình trở về thời... nguyên thủy?<br />
Có cái gì đang gậm nhấm và hủy hoại chính lương tâm của họ vậy? Những người nhân danh tổ chức nhân đạo, nhân danh những thầy thuốc? Có cái gì đang gậm nhấm và hủy hoại đạo lý xã hội này?<br />
Cái bi xen lẫn cái hài. Đó là cuộc sống thường tình, xã hội nào chả có.<br />
Thế nhưng, một khi cái hài bộc lộ năng lực và nhận thức kém cỏi của cán bộ, còn cái bi bộc lộ cả sự bất nhân, thất đức với những kiếp người tận cùng bất hạnh. Thì nó báo động cho xã hội điều gì?<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-18-cai-bi-cai-hai-" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8587-cai-bi-cai-hai.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Giải quyết đa phương tranh chấp Biển Đông</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8586-giai-quyet-da-phuong-tranh-chap-bien-dong.html</link>
			<pubDate>Fri, 18 May 2012 00:47:13 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                *Những thách thức* 
Các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa có diện tích bề mặt chưa quá 15km2, là mục tiêu theo đuổi của những yêu sách...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                <b>Những thách thức</b><br />
Các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa có diện tích bề mặt chưa quá 15km<sup>2</sup>, là mục tiêu theo đuổi của những yêu sách và xung đột gia tăng kể từ những năm 1970. Những lợi ích từ yêu sách hai quần đảo này đối với các nhà nước là gì?<br />
<b><i>1. Mở rộng vùng đặc quyền kinh tế (EEZ)</i></b><br />
Như chúng ta đã biết, theo luật quốc tế, việc một nhà nước sở hữu một lãnh thổ trên biển sẽ cho phép có những đặc quyền đối với một phạm vi lãnh hải và EEZ. Việc các nhà nước xung quanh Biển Đông tranh giành quyền sở hữu các đảo nhỏ và đảo san hô không có người ở và không thể sinh sống được tại Trường Sa và Hoàng Sa trước hết không chỉ nhằm giành chủ quyền các hòn đảo này mà quan trọng là nhằm mở rộng EEZ. Chính vì lý do này mà Trung Quốc, nước có EEZ rộng 880.000km<sup>2</sup> (Mỹ có EEZ rộng 12 triệu km<sup>2</sup>, Nhật 4,4 triệu km<sup>2</sup>, Pháp 11 triệu km<sup>2</sup>) đang dòm ngó 3,5 triệu km<sup>2</sup> Biển Đông.<br />
<b><i>2. Các nguồn tài nguyên thiên nhiên và hải sản</i></b><br />
Hai quần đảo trên dồi dào các nguồn tài nguyên thiên nhiên. Trữ lượng cá ước tính nhiều triệu tấn, các nguồn hải sản phong phú (các loài hải sản có giá trị cao như tôm hùm, rùa, đồi mồi, bào ngư quý hiếm...). Ngoài sự hiện diện của nguồn phốt phát trên các hòn đảo còn tiềm ẩn trữ lượng lớn các mỏ kim loại dưới đáy biển. Khoảng 10% trữ lượng cá của thế giới nằm tại Biển Đông.<br />
<b><i>3. Kiểm soát các tuyến hàng hải thương mại quốc tế</i></b><br />
Biển Đông bao quát nhiều eo biển: Eo biển Malacca nằm giữa bán đảo Malaysia và đảo Sumatra của Indonesia, nối biển Andaman ven Ấn Độ Dương với Biển Đông tại phía Nam; eo biển Sonde chia cắt các đảo Java của Indonesia với đảo Sumatra; eo biển Lombok nối biển Java và Ấn Độ Dương chia cắt các đảo Bali và Lombok của Indonesia; eo biển Macassar chia cách phía tây đảo Borneo và phía đông đảo Sulawesi.<br />
Với chiều rộng trung bình 15km và dài khoảng 800km, eo biển này cho phép thông thương giữa biển Celebes và biển Java; eo biển Balabac nối biển Sulu với Biển Đông. Eo biển này chia cách đảo Balabac (thuộc tỉnh Palawan của Philippines) với các đảo nằm ở phía bắc của Borneo, thuộc bang Sabah của Malaysia, rộng 55km; eo biển Luzon nằm giữa các đảo Luzon và Đài Loan; eo biển Đài Loan, giữa quần đảo này với Trung Quốc đại lục.<br />
Biển Đông là một ngã tư thông thương của các tuyến hàng hải thương mại quan trọng bởi đây là tuyến ngắn nhất nối giữa Bắc Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Trước tiên liên quan đến tuyến vận chuyển năng lượng, eo biển Malacca vận chuyển nhiều dầu mỏ gấp sáu lần kênh đào Suez và nhiều hơn 17 lần kênh đào Panama. Biển Đông là nơi vận chuyển 2/3 nguồn năng lượng của Hàn Quốc, 60% nguồn năng lượng của Nhật Bản và Đài Loan, 80% nhập khẩu dầu thô của Trung Quốc, tức hơn một nửa nhập khẩu năng lượng của khu vực Đông Nam Á. Trong bối cảnh đó, việc nắm quyền kiểm soát hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa sẽ giúp kiểm soát hầu như một phần lớn EEZ và tuyến thương mại quan trọng hàng đầu thế giới.<br />
<b><i>4. Các nguồn tài nguyên dầu khí</i></b><br />
Theo tác giả Robert D. Kaplan, Biển Đông có trữ lượng dầu thô đạt 7 tỉ thùng (so với 1.383 tỉ thùng trên đất liền toàn thế giới theo tính toán của Tập đoàn BP năm 2010, chiếm 0,5% trữ lượng dầu của thế giới) và có trữ lượng khí đốt đạt 25.000 tỉ m<sup>3</sup> khí (so với 187.100 tỉ m<sup>3</sup> khí trên đất liền toàn thế giới, chiếm 13,4% trữ lượng khí đốt toàn cầu).<br />
<b><i>5. Phạm vi triển khai một hạm đội tàu ngầm</i></b><br />
Biển Đông là tuyến hàng hải thương mại ưu tiên, thậm chí cốt yếu giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương. Không chỉ có tầm quan trọng về thương mại, Biển Đông còn chiếm một vị trí quan trọng trong chiến lược quân sự, đặc biệt đối với Trung Quốc. Chúng ta phải thừa nhận là Trung Quốc đang tăng cường khả năng của các đội tàu ngầm trong khu vực, đặc biệt là việc nước này xây dựng căn cứ tàu ngầm tại cảng hải quân Tam Á ở phía nam đảo Hải Nam. Dường như tham vọng của Trung Quốc tại các quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa hay các quần đảo khác cũng như các vùng nước sâu tại Biển Đông không nhằm mục đích nào khác ngoài bảo đảm cho nước này một khu vực triển khai an toàn đội tàu ngầm tấn công. Dù bất kể thế nào Biển Đông vẫn là vùng biển xung quanh Trung Quốc có vùng nước sâu cho phép tàu ngầm nước này dễ dàng tiến ra Thái Bình Dương.<br />
<b>Tình trạng tranh chấp</b><br />
<b><i>1. Thiếu vắng giải pháp đạo đức?</i></b><br />
Tính chất nghiêm trọng của cuộc xung đột này là thiếu một giải pháp đạo đức. Nếu cuộc Chiến tranh Thế giới thứ II là cuộc chiến không khoan nhượng chống chế độ cực quyền thì không một nước chủ chốt nào liên quan đến những căng thẳng tại Biển Đông có thể bị coi là hiện thân của sự xấu xa hoàn toàn. Do đó, cuộc chiến của cái tốt chống cái xấu đang dần thay thế bằng cuộc đối đầu giữa các chủ nghĩa dân tộc duy lý mà chúng ta có thể chứng kiến tại Biển Đông với câu nói: &quot;Kẻ mạnh có thể làm điều mình muốn&quot;. Nếu có khả năng xảy ra một cuộc tranh chấp thì cũng chỉ hạn chế ở một số cuộc đụng độ lẻ tẻ và không dẫn tới một cuộc chiến tranh quy mô lớn. Cũng cần phải thấy các cuộc đụng độ đó sẽ không gây ra nhiều lo ngại song chất lượng vũ khí sẽ quyết định cuộc đối đầu.<br />
<b><i>2. Một giải pháp pháp lý?</i></b><br />
Mặc dù thiếu vắng giải pháp đạo đức song vẫn tồn tại một luật pháp quốc tế, đặc biệt như những gì Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) năm 1982 ký ở Montego Bay mô tả. Công ước này không thể giải quyết toàn bộ mọi cuộc xung đột và đối đầu, song đề ra một khung cảnh luật hợp pháp, trong đó mọi tranh chấp trên có thể được giải quyết theo các quy tắc lãnh hải và EEZ mà không phải cần tới đối đầu vũ trang. Công ước cũng là một tư liệu gốc về các luật lệ quy định các hoạt động ngoài khơi. Các nước có thể yêu cầu mở rộng EEZ trên thềm lục địa của mình.<br />
Đó là điều mà Malaysia và Việt Nam đã làm năm 2009. Nhưng do luật pháp quốc tế không đủ nên hành động phối hợp giữa Malaysia và Việt Nam đã làm Trung Quốc không hài lòng. Trung Quốc sau đó đã gửi một công hàm lên Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc nhằm chính thức hóa lập trường của nước này đối với yêu sách &quot;đường lưỡi bò&quot; trên Biển Đông, một quan điểm từ trước đến nay chưa được nước nào công nhận. Hành động của Trung Quốc đi ngược lại với điều 89 của UNCLOS, theo đó &quot;không một nhà nước nào có thể đòi hỏi một khu vực bất kỳ ngoài biển khơi làm chủ quyền riêng&quot;. Cũng cần phải nhấn mạnh vai trò của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) là quan trọng trong vấn đề này.<br />
<b>ASEAN và vấn đề giải quyết tranh chấp tại Biển Đông</b><br />
Từ đầu thập niên 1990, ASEAN đã nỗ lực đóng một vai trò tích cực trong việc giải quyết tranh chấp tại Biển Đông. Điều này thể hiện qua một loạt tuyên bố của Hiệp hội về vấn đề này, thông qua đối thoại với Trung Quốc, tại Diễn đàn khu vực ASEAN (ARF, bắt đầu năm 1994). Một trong những văn kiện quan trọng đạt được là Tuyên bố ASEAN về Biển Đông. Tuyên bố nhấn mạnh sự cần thiết giải quyết tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, không sử dụng vũ lực. Các bên tranh chấp cần kiềm chế để tạo ra môi trường tin cậy hướng đến việc giải quyết triệt để tranh chấp tại khu vực.<br />
Đối thoại ASEAN - Trung Quốc đã đưa các bên tranh chấp (trừ Đài Loan) ngồi vào bàn đàm phán. Với vai trò hạt nhân của mình trong ARF, ASEAN đã thành công trong việc đưa vấn đề Biển Đông vào chương trình nghị sự của diễn đàn mang tính đa phương này, bất chấp sự phản đối ban đầu của Trung Quốc.<br />
Do bốn thành viên của ASEAN là Việt Nam, Brunei, Malaysia và Philippines đều tuyên bố chủ quyền với một phần hoặc toàn bộ quần đảo Trường Sa, nên Hiệp hội không thể đóng vai trò là bên thứ ba trung gian giữa Trung Quốc và các bên tranh chấp khác.<br />
ASEAN và Trung Quốc đã thành lập Nhóm hành động chung nhằm soạn thảo Bộ quy tắc ứng xử tại Biển Đông (COC), bắt đầu làm việc từ 15-3-2000. Thách thức đặt ra là làm sao dung hòa lập trường của ASEAN và Trung Quốc đối với cơ chế giải quyết tranh chấp này. Ngay cả việc đạt được sự đồng thuận trong nội khối ASEAN cũng gặp nhiều khó khăn. Cuối cùng, các bên cũng đạt được sự nhất trí dẫn đến ký kết Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) ngày 4-11-2002.<br />
Để xây dựng được chính sách chung của ASEAN đối với Biển Đông, cần dung hòa lập trường và lợi ích của năm thành viên Hiệp hội có tuyên bố chủ quyền tại khu vực này, ngoài ra cần phải tính đến quan điểm và lợi ích của năm nước còn lại, trong đó Thái Lan và Myanmar có quan hệ gần gũi, đặc biệt là không có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc.<ul><li style=""><b>Theo <i>Doanh nhân Sài Gòn Cuối tuần</i></b></li></ul>&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-11-giai-quyet-da-phuong-tranh-chap-bien-dong" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8586-giai-quyet-da-phuong-tranh-chap-bien-dong.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Tin dân mọi việc sẽ thành công</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8585-tin-dan-moi-viec-se-thanh-cong.html</link>
			<pubDate>Fri, 18 May 2012 00:47:13 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                *LTS:* Nhân dân bao giờ cũng là cội nguồn sức mạnh thành công của một quốc gia. Điều đó, càng trở nên bức thiết với đất nước Việt...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                <b>LTS:</b> <i>Nhân dân bao giờ cũng là cội nguồn sức mạnh thành công của một quốc gia. Điều đó, càng trở nên bức thiết với đất nước Việt Nam đang trên hành trình hội nhập và phát triển. Trong dịp kỷ niệm ngày sinh của Bác Hồ 19/5, Tuần Việt Nam nhận được bài viết về chủ đề này của tác giả Nguyễn Đăng Tấn. Tuần Việt Nam xin đăng tải dưới đây.</i><br />
Bác Hồ đặt DÂN trong mọi mối quan tâm của Người. Suốt cuộc đời, tư tưởng ấy luôn thường trực trong suy nghĩ và hành động. Bác cho rằng Đảng không phải là tổ chức để &quot;làm quan phát tài&quot; mà để phục vụ dân.<br />
Trong tác phẩm <i>&quot;Sửa đổi lối làm việc&quot;,</i> Bác đã chỉ ra một loạt những căn bệnh làm suy yếu sức chiến đấu của Đảng. Một trong những căn bệnh đó là quan liêu, xa dân và sự tha hóa của một bộ phận cán bộ đảng viên.<br />
<b>Chưa đến được với đồng bào</b><br />
Bệnh của đảng cầm quyền như Bác cảnh báo chính là bệnh quan liêu, xa dân, là đứng trên quần chúng, khi gian khổ thì được dân đùm bọc khi hưởng thụ thì không nghĩ đến dân.<br />
Đánh giá về vai trò của quần chúng, Bác viết: &quot;Ta phải liên lạc mật thiết với dân chúng. Không được rời xa dân chúng. Rời xa dân chúng là cô độc. Cô độc thì nhất định <b>thất bại&quot;</b><b>.</b> Và &quot;Nếu không có nhân dân giúp sức, thì Đảng không làm được việc gì hết&quot;. Bởi vì: So với số nhân dân thì số đảng viên chỉ là tối thiểu, hàng trăm người dân mới có một người đảng viên.<br />
Bác khuyên cán bộ là phải học hỏi quần chúng, gần gũi quần chúng. Những điều Bác dặn nhiều cán bộ đã không làm được. Họ mới đến được với đồng chí mà... chưa đến được với đồng bào.<br />
Khi về một nhà máy hay xí nghiệp nào, Bác không báo trước, không cho đón rước linh đình, treo khẩu hiệu long trọng. Bác đến thăm thực chất là về với dân. Nơi đầu tiên Người thường ghé thăm là bếp ăn tập thể. Người xem từng suất ăn, nhắc nhở lãnh đạo phải quan tâm đến bữa ăn của người lao động.<br />
Có lần xuống một địa phương, mặc dù được mời cơm nhưng Bác từ chối, trên đường về ăn cơm nắm cùng với những người phục vụ. Hình ảnh ấy được chính quyền tỉnh Quảng Ninh ghi nhớ, xây thành nơi lưu niệm như bài học quý giá.<br />
Về với đồng bào, Bác trực tiếp đi tát nước cùng dân, đi thăm từng cánh đồng, thửa ruộng, hỏi han và chỉ đạo cụ thể &quot;trồng cây gì nuôi con gì&quot;.<br />
Người phê bình một số cán bộ thường ngộ nhận cho là dân dốt nên không thèm học hỏi dân, hoặc khi làm được một số việc thành công đã vội cho mình là tài giỏi, và cảnh báo: &quot;Từ xưa đến nay, quần chúng không bao giờ tin cậy và yêu mến những kẻ tự cao, tự đại, những kẻ có óc lãnh tụ, tự xưng ta đây là anh hùng&quot;.<br />
Gần dân là truyền thống và cội nguồn sức mạnh của dân tộc. Các ông vua ngày xưa hiểu rất rõ sức mạnh &quot;đẩy thuyền và lật thuyền cũng là dân&quot; nên thường &quot;tìm kế sâu rễ bền gốc&quot; đó là &quot;khoan thư sức dân&quot;. Nhiều quan tham bị phát hiện và xử rất nghiêm, rất nhanh chóng chứ không phải báo cáo qua các cấp, không bị &quot;bẻ cong&quot; hay &quot;nén bạc đâm toạc tờ giấy&quot;.<br />
<div class="cms_table"><table class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <img src="http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/assets/Uploads/bacho_1337245558.jpg" border="0" alt="" /></TD>
</tr>
<tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="590" class="cms_table_td">        <div style="text-align: center;">Bác Hồ đặt DÂN trong mọi mối quan tâm của Người. <i>Ảnh tư liệu</i></div></TD>
</tr>
</table></div>
Cán bộ đến địa phương thì nhiều nhưng đó là những chuyến đi &quot;tìm hiểu&quot;, nắm tình hình. Ít có những quyết sách nhanh chóng vì phải qua rất nhiều công đoạn. Nhiều trường hợp &quot;nóng&quot; nhưng đến khi có giải pháp thì đã nguội, thời cơ đã qua, chưa kể đến chuyện đùn đẩy, ỷ lại. Chuyện địa phương, bộ ngành lại được đẩy lên trên...<br />
<b>Căn bệnh &quot;tha hóa&quot;</b><br />
Trong bốn nguy cơ ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ,  có nguy cơ tham nhũng như Đảng đã nhận định. Tham nhũng đã làm băng hoại đạo đức lối sống, làm suy yếu tổ chức Đảng. Trong Nghị quyết Trung ương 4 (khóa 11) một lần nữa Đảng lại cảnh báo về nguy cơ trên.<br />
Về vấn đề này, Bác đã chỉ ra nguyên nhân từ rất sớm, đó chính là căn bệnh tha hóa. Tha hóa của một bộ phận cán bộ đảng viên xuất phát từ bệnh hẹp hòi, chủ nghĩa cá nhân, từ đó làm suy yếu đến sức mạnh chiến đấu của Đảng. Họ coi tổ chức Đảng như một tổ chức để &quot;làm quan, phát tài&quot;, để lôi kéo bè phái, &quot;cánh hẩu&quot; với nhau.<br />
Trong tác phẩm <i>&quot;Sửa đổi lề lối làm việc&quot;</i> Bác phê phán gay gắt những cán bộ, đảng viên mắc phải bệnh trên, từ đó sinh ra các thứ bệnh nguy hiểm như:<br />
- Ham dùng người bà con, anh em quen biết, bầu bạn, cho họ là chắc chắn hơn người ngoài<br />
- Ham dùng những kẻ khéo nịnh hót mình, mà chán ghét những người chính trực.<br />
- Ham dùng những người tính tình hợp với mình, mà tránh những người tính tình không hợp với mình.<br />
Ngày nay đó chính là những căn bệnh rất phổ biến mà như Người phân tích sâu sắc: &quot;Nhiều thứ bệnh, như chủ nghĩa địa phương, chủ nghĩa bản vị, chủ nghĩa cá nhân, khuynh hướng tham danh vọng, tham địa vị, dìm người giỏi, bệnh hủ hóa, v.v... đều do bệnh hẹp hòi mà ra!...<br />
Vì ham danh vọng và địa vị, cho nên khi phụ trách một bộ phận nào, thì lôi người này, kéo người khác, ưa ai thì kéo vào, không ưa thì tìm cách đẩy ra...&quot;<br />
Chúng ta bây giờ thường hay nói đến lợi ích nhóm, đấy là xuất phát từ những căn bệnh trên mà ra.<br />
Hệ lụy của bệnh đó trong công tác cán bộ là không tìm được, hay không muốn sử người tài, người giỏi hơn mình, không bố trí được người phù hợp với công việc &quot;ham dùng những cán bộ hợp với mình&quot;, &quot;ưa ai thì kéo vào, không ưa ai thì đẩy ra&quot;.<br />
Chúng ta đã có nhiều bài học khi sáp nhập hoặc chia tách tỉnh, huyện hoặc các công ty, xí nghiệp thời gian vừa qua. Chính những căn bệnh trên đã ảnh hưởng đến việc hoàn thành nhiệm vụ. Tệ nạn bè phái nhóm nọ nhóm kia tranh giành vị trí, quyền lực dẫn đến đấu đá nhau quyết liệt. Ở một vài địa phương thì lôi kéo con em dòng họ hợp thành bè phái.<br />
Trong xã hội hệ lụy đó là những nguy cơ làm suy yếu sức mạnh của nền kinh tế. Họ đặt lợi ích nhóm, lợi ích cá nhân nặng hơn lợi ích tập thể, lợi ích đất nước. Đất đai, tài nguyên nhiều khi chưa phục vụ cho phát triển đất nước mà vào những mục đích khác nhau của nhóm lợi ích.<br />
<div class="cms_table"><table align="left" class="cms_table"><tr valign="top" class="cms_table_tr"><TD width="224" class="cms_table_td">        Lợi ích nhóm là sự biến tướng hay phát triển của chủ nghĩa cá nhân. Nguy hiểm của lợi ích nhóm cao hơn hẳn chủ nghĩa cá nhân vì nó dám nhân danh tổ chức, nhân danh tập thể để &quot;làm quan phát tài&quot;.</TD>
</tr>
</table></div>
Nhiều chuyên gia cảnh báo nguy cơ của lợi ích nhóm dẫn đến chi phối cả chủ trương chính sách. Điều này nguyên TBT Lê Khả Phiêu đã nhấn mạnh: Sự tồn tại của cái gọi là dây lợi ích quyền lực, của nhóm lợi ích, của mối quan hệ quyền lực và đồng tiền chi phối dẫn đến tình trạng lạm quyền, chạy chức, chạy quyền, tham nhũng, cục bộ.<br />
Trong chuyện &quot;nóng&quot; về đất đai hiện nay cũng là hệ lụy của những căn bệnh trên. Nhiều vụ giải phóng, cưỡng chế đã nhân danh chính quyền để thu hồi đất của dân trái luật. Vụ Đoàn Văn Vươn là một ví vụ cho việc xa rời dân, không tin dân và hơn hết phải chăng là lợi ích nhóm?<br />
Bác phê phán rất nặng chủ nghĩa cá nhân coi đó là nguy cơ của mọi nguy cơ làm suy yếu Đảng, làm giảm lòng tin của quần chúng với dân. Lợi ích nhóm là sự biến tướng hay phát triển của chủ nghĩa cá nhân. Nguy hiểm của lợi ích nhóm cao hơn hẳn chủ nghĩa cá nhân vì nó dám nhân danh tổ chức, nhân danh tập thể để &quot;làm quan phát tài&quot;.<br />
Nếu như chỉ vì cá nhân thì dễ phát hiện dễ bị lôi ra ánh sáng nhưng nhân danh tổ chức, tập thể thì có thể lẩn trốn, che đậy.<br />
Những cảnh báo trên của Người cách đây hơn nửa thế kỷ vẫn nguyên giá trị. Nguy cơ quan liêu, xa dân, tha hóa của một bộ phận cán bộ đảng viên là những lực cản trên con đường thực hiện mục tiêu &quot;dân giàu nước mạnh xã hội dân chủ công bằng, văn minh&quot; mà cả dân tộc đang hướng tới.<br />
Học tập Bác chúng ta cần nhìn thẳng vào thực trạng hiện nay để có giải pháp. Và điều quan trọng là nói phải đi đôi với làm, &quot;nói và làm&quot; như chính cố Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh phát động.<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-17-tin-dan-moi-viec-se-thanh-cong" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8585-tin-dan-moi-viec-se-thanh-cong.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Hành chính cai trị hay hành chính phục vụ?</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8584-hanh-chinh-cai-tri-hay-hanh-chinh-phuc-vu.html</link>
			<pubDate>Fri, 18 May 2012 00:47:13 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Thiết nghĩ có hai loại hành chính song song tồn tại: hành chính cai trị và hành chính phục vụ ( dịch vụ). Mác có nói đại ý, khi xã...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Thiết nghĩ có hai loại hành chính song song tồn tại: <i>hành chính cai trị</i> và <i>hành chính phục vụ ( dịch vụ).</i> Mác có nói đại ý, khi xã hội văn minh và phát triển đến một mức nào đó thì Nhà nước nhỏ lại và tiêu vong. Đó chính là Nhà nước cai trị sẽ tiêu vong và chỉ còn lại Nhà nước cung cấp dịch vụ hành chính.<br />
Xã hội ta ngày càng phát triển, nền dân chủ XHCN ngày càng củng cố, do đó không có lý do gì phát triển loại <i>hành chính cai trị</i> mà ngược lại phải phát triển <i>hành chính phục vụ.</i> Hành chính phục vụ sẽ hướng tới một nền hành chính gần dân, lấy nhân dân làm trung tâm (chủ thể) đáp ứng ngày càng tốt hơn nhu cầu chính đáng của nhân dân.  <br />
Các cấp chính quyền và công chức cần quán triệt những tiêu chí của nền hành chính phục vụ<i>.</i>đó là: Xử sự một cách dân chủ, không chỉ ban hành quyết định mà còn giải thích cặn kẽ rõ ràng các quyết định cho thấu tình đạt lý. Phải thông tin đầy đủ để ngăn chặn sự mất lòng tin. Cần có các công chức có chuyên môn, hiểu biết tâm lý, có kiến thức xã hội để có thái độ xử sự gần dân, thường xuyên bồi dưỡng công chức về chuyên môn nghề nghiệp, về kiến thức bổ trợ, về xã hội.<br />
Người lãnh đạo không có sự ràng buộc nghĩa vụ trách nhiệm với đơn vị thì sẽ không có sự gần dân. Người lãnh đạo luôn phải nêu gương và đòi hỏi cao đối với công chức dưới quyền thực hiện đúng nghĩa vụ trách nhiệm của họ. Hoạt động hành chính phục vụ đòi hỏi tổ chức bộ máy hành chính thích hợp, hoạt động hiệu quả, hiệu lực.<br />
Phân công phân cấp trách nhiệm rõ ràng; thực hiện &quot;một cửa&quot;; áp dụng những tiến bộ kỹ thuật hỗ trợ hoạt động hành chính; tạo sự thuận lợi tối đa cho dân. Một nền hành chính phục vụ sẽ đưa đến các lợi ích sau: Nhân dân gắn bó với địa phương mình, gắn bó với chính quyền; công chức nhận rõ sự vừa lòng hay không vừa lòng của dân (khách hàng) mà điều chỉnh thái độ, hành vi, lề lối làm việc theo hướng không ngừng hoàn thiện .<br />
Đất đai là một lĩnh vực có thể nói vô cùng nhạy cảm. Chính vì vậy trong cuộc cách mạng dân tộc dân chủ khẩu hiệu &quot;người cày có ruộng&quot; đã tập hợp được triệu triệu người dưới ngọn cờ cách mạng, biết bao người đã ngã xuống vì lý tưởng này ! Ngày nay, bước sang một giai đoạn cách mạng mới, khẩu hiệu &quot;dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ và văn minh&quot; đã quy tụ, tập hợp, đoàn kết, thu phục nhân tâm cả cộng đồng và toàn xã hội, kể cả những người còn dị biệt về chính kiến.<br />
Thế nhưng xung quanh chuyện đất đai vẫn tiềm ẩm một nguy cơ chia rẽ nhân tâm, xáo trộn từ trong gia đình, họ tộc đến xã hội, có nhiều khi một số nơi là cái cớ, có thể bị lợi dụng, gây ra sự đối lập cộng đồng với chính quyền... Có một nhà sử học từng cảnh báo trên diễn đàn Quốc hội: <i>&quot;Người nông dân mất đất là một nguy cơ của lịch sử&quot;.</i><br />
Xét nhiều phương diện, điểm qua một số vụ việc có thể chia xẻ với nhận định trên. Theo tổng kết của Thanh tra Nhà nước, có đến trên 80% vụ kiện tụng đông người gay gắt, phức tạp, kéo dài, vượt cấp... là xung quanh chuyện đất đai. Chạy theo giải quyết các khiếu kiện này đã chiếm hết thời gian vật chất của các cấp chính quyền từ  Trung ương đến địa phương, không còn thời gian để đầu tư cho suy nghĩ xây dựng phát triển kinh tế xã hội. Có ý kiến cho rằng, đó là hệ quả của việc chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường, tấc đất tấc vàng !<br />
Kinh tế thị trường bản thân nó không có lỗi. Có lỗi chăng là lỗi ở chính sách, thể chế chưa đủ, còn kẽ hở, bất cập, không đủ sức điều hành thị trường bất động sản trong nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN. Có lỗi chăng là trong việc điều hành xử lý cụ thể của các cấp chính quyền, của từng công chức thi hành công vụ... Chưa thật sự lắng nghe dân, tuyên truyền giải thích, chưa thật sự là công bộc, có lúc xa rời bản chất của chính quyền của dân do dân vì dân. Để sang một bên những nguyên nhân khách quan có sự kích động, gây rối... Hãy để tâm nhiều đến các nguyên nhân chủ quan, để tìm kiếm các giải pháp<br />
Gần đây sau nhiều lần sửa đổi Luật đất đai và cả các Nghị định như Nghị định 181... đã chuyển động theo xu hướng quản lý thị trường bất động sản, giải quyết thỏa đáng hơn mối quan hệ giữa quản lý và lợi ích chính đáng của người dân.<br />
Kinh nghiệm của nhiêu nước cho thấy,khi quy hoạch đất của nông dân để làm các khu công nghiệp, thì người có đất (nông dân) nghiễm nhiên có cổ phần trong doanh nghiệp đó. Con em họ, hoặc bản thân họ cũng được thu nhận làm công nhân trong doanh nghiệp, tất nhiên là phải qua đào tạo. Nói đến thị trường là nói đến <b>quyền lợi</b>. Người dân nói chung dễ nhận thấy những quyền lợi thiết thực, cơm áo, công ăn việc làm. Đành rằng ai cũng biết xây dựng các nhà máy là để cho đất nước chuyển dịch cơ cấu, phát triển kinh tế, trong đấy có bản thân họ được hưởng.<br />
Tuy nhiên đập vào mắt họ, chỉ thấy các ông chủ doanh nghiệp đi xe đời mới, xúng xính... Còn họ thì dù ôm một cục tiền nhưng tương lai thế nào đây, ăn vài ba bữa sẽ hết, biết làm gì đây? Chính vì vậy nhiều khi họ bị kích động sinh ra những vụ việc như bao vây nhà máy, khống chế vào ra làm ăn của các ông chủ, đòi yêu sách...<br />
Thật ra người dân rất sòng phẳng, có truyền thống xử lý các mối quan hệ về lợi ích giữa cá nhân, cộng đồng rất hài hòa, hợp lý, lòng nhân ái luôn tràn đầy thời nào cũng có. Vẫn còn đấy nhiều tấm gương, địa phương nào cũng có, các bà mẹ tuy nghèo vẫn tự nguyện hiến đất xây trường, nhiều hộ có đất cho các hộ nghèo không đất, mượn đất sản xuất vài ba vụ để thoát nghèo... Vấn đề là cán bộ, công chức chính quyền phải gần dân, lắng nghe nguyện vọng, kiên trì và biết cách giải thích, hạn chế tối đa việc sử dụng biện pháp hành chính tùy tiện... đặc biệt là chính sách vi mô phải gắn được quyền lợi trực tiếp của dân với đất, dù đã chuyển mục đích sử dụng. Những năm qua cũng rộ lên phong trào dân tự nguyện hiến đất mở đường, mở hẻm.<br />
Nghĩa cử đó là cái gì? Đó là các cấp chính quyền ở các địa phương trên, Đảng, Mặt trận các đoàn thể... đã làm đúng khẩu hiệu khó vạn lần dân liệu cũng xong.<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-16-hanh-chinh-cai-tri-hay-hanh-chinh-phuc-vu-" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8584-hanh-chinh-cai-tri-hay-hanh-chinh-phuc-vu.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Ra Trường Sa vẽ về đảo</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8583-ra-truong-sa-ve-ve-dao.html</link>
			<pubDate>Thu, 17 May 2012 09:37:12 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                Kỳ 4: Chuyện những chú chó ở Trường Sa 
Kỳ 3: "Vườn treo Babilon"... giữa biển 
Kỳ 2: Ngoài kia, trên đất liền, con tôi đã mất! 
Kỳ...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                Kỳ 4: Chuyện những chú chó ở Trường Sa<br />
Kỳ 3: &quot;Vườn treo Babilon&quot;... giữa biển<br />
Kỳ 2: Ngoài kia, trên đất liền, con tôi đã mất!<br />
Kỳ 1: Bữa tiệc thịnh soạn ở Trường Sa<br />
<b>Âm thầm vẽ đảo</b><br />
Nguyễn Doãn Sơn sinh năm 1975, là hoạ sỹ, và là giảng viên trường Đại học Văn hoá - Nghệ thuật Trung ương ngoài Hà Nội.<br />
Tôi nhận ra anh trên boong tàu vào giữa trưa ngày 20/4, khi tàu rời đất liền ra đảo Trường Sa Lớn được một ngày: vẫn chòm râu &quot;phất phơ&quot;, gương mặt gai góc, mái tóc loăn xoăn, chiếc quần ngố, áo sơ mi ngắn tay.<br />
Lỉnh kỉnh với hộp cọ, sơn màu, giá vẽ là một tấm các-tông lớn gập hai mặt như một cuốn sách, Sơn bày tất cả lên boong và... vẽ. Anh ký hoạ rất nhanh. Bức hoạ đầu tiên về cảnh sinh hoạt trên tàu HQ996, những chiếc xuồng xếp chồng lên nhau trên boong, cabin tàu HQ, biển trời mênh mông, những đám mây lãng đãng trôi tít nơi cuối đường chân trời...<br />
Mọi người vây kín xung quanh xem anh vẽ. Sự tò mò của đám đông không làm ảnh hưởng đến anh. Sơn vẫn im lặng và tập trung diễn tả ý tưởng của mình qua những nét cọ trên tấm toan trắng.<br />
Ý tưởng của anh trong chuyến ra Trường Sa lần này, đó là thực hiện một bức tranh khổng lồ về Trường Sa.<br />
Tuy nhiên, kế hoạch của Sơn phải thay đổi, vì lý do đoàn công tác lần này đến với Trường Sa không có kế hoạch ở lại qua đêm trên đảo, thời gian lưu trú tại mỗi đảo cũng chỉ vỏn vẹn vài giờ đồng hồ. Và, đó cũng là cái duyên để Nguyễn Doãn Sơn thực hiện các tác phẩm cá nhân về con người, cuộc sống ở mỗi đảo.<br />
Thời gian ngắn ngủi 10 ngày của cuộc hành trình, trong đó đã hết 4 ngày dành cho việc di chuyển từ đất liền ra đảo và từ đảo về đất liền, thế nhưng, Nguyễn Doãn Sơn đã sáng tác được khối lượng tác phẩm đáng nể: 17 bức tranh với các chủ đề khác nhau tại mỗi đảo: cảnh sinh hoạt của đoàn trên tàu HQ996; ngọn Hải đăng trên đảo Đá Tây; cột rađa, phong điện ở đảo Núi Le; chân dung chiến sỹ trên đảo Tốc Tan C; cuộc tuần tra của ba chiến sỹ hải quân trên trên Trường Sa lớn; bức hoạ về những cây bàng vuông trên đảo; bãi đá trên đảo An Bang...<br />
Ngày cuối cùng của cuộc hành trình, những tác phẩm ký hoạ của anh được &quot;triển lãm&quot; trên tàu. Nó được dán bằng băng dính trong hành lang chính dẫn lên cabin, ở vị trí đắc địa nhất mà nhiều người có thể chiêm ngưỡng. Và, chỉ khi cuộc triển lãm nho nhỏ ấy của anh được trình làng, tất cả gần 200 thành viên của đoàn công tác mới ngỡ ngàng về sức lao động của anh quả là kinh ngạc. Nhưng, hơn tất cả, đó là tình yêu Trường Sa của anh, trách nhiệm với Trường Sa với tư cách là một công dân Việt Nam lần đầu ra đảo, nó được hiện hữu.<br />
Có thể, trước Nguyễn Doãn Sơn đã có rất nhiều hoạ sỹ ra đảo. Và chắc chắn, đã có rất nhiều bức hoạ về con người, cảnh vật... ở các đảo chìm, đảo nổi ở quần đảo Trường Sa, nhưng có lẽ, người vẽ nhiều về Trường Sa trong cùng một thời gian như thế, có lẽ mới chỉ có một Nguyễn Doãn Sơn!<br />
<b>Đầu trần, quần cộc, nắng, gió và biển Trường Sa...</b><br />
Ẩn sau những háo hức của tất cả các thành viên được đặt chân tới đảo, những Đá Lát, Đá Tây, Tốc Tan, Phan Vinh, Núi Le, Trường Sa Lớn, Trường Sa Đông, An Bang..., mỗi người khám phá đảo theo cách riêng của mình; cánh phóng viên báo chí lăm lăm máy ảnh &quot;lùng sục&quot; tất cả các ngóc ngách trên đảo; đoàn văn công say mê đàn hát giao lưu cùng các chiến sỹ; các nhà văn âm thầm trải nghiệm để thai nghén cho những tác phẩm của riêng mình..., Nguyễn Doãn Sơn tự tìm một &quot;góc riêng&quot; cho chính mình.<br />
Tại đảo Trường Sa Đông, một trong những đảo nổi xanh tươi, trù phú và diễm tình của quần đảo Trường Sa, Nguyễn Doãn Sơn cặm cụi với toan, cọ, sơn màu của mình. Anh gần như ngồi bệt dưới gốc cây bàng vuông, bằng cảm quan của một hoạ sỹ, anh mải miết ghi lại cảnh sinh hoạt ấm cúng và đời thường của các chiến sỹ trên đảo: một chàng lính trẻ đang nằm nghỉ trên chiếc võng được cột giữa hai gốc cây bàng vuông.<br />
Bên cạnh người chiến sỹ ấy, mấy con chó hiền lành vẩn vơ đi lại giữa rất nhiều người lạ, con nằm, con ngồi... Khung cảnh gần gũi và bình dị ngỡ như mọi người đang ở giữa đất liền, không còn những lo lắng về sự thiếu thốn vật chất, tinh thần... mà các chiến sỹ đang canh giữ vùng biển của Tổ quốc vẫn hàng ngày, hàng giờ phải đối mặt.<br />
Đảo Tốc Tan C. Trong lúc mọi người gần như tập trung ở khu vực giao lưu văn nghệ giữa đoàn văn công và các chiến sỹ trên đảo, Nguyễn Doãn Sơn lúi húi dưới cầu tầu, giữa trời nắng chang chang và gió biển lồng lộng. Nhân vật của anh - một chiến sỹ trẻ măng, nước da sạm đen vì nắng đảo đang ngồi làm mẫu. Chàng chiến sỹ trẻ vẫn chưa hết những bối rối và ngại ngùng, vì lần đầu tiên được ngồi làm mẫu cho một hoạ sỹ ký hoạ, giữa biển trời lồng lộng và nhiều ánh mắt cùng nhìn vào.<br />
Bức hoạ chân dung người chiến sỹ trên đảo Tốc Tan C, điểm nhấn là đôi mắt: một đôi mắt cương nghị, nhìn thẳng, tư thế đĩnh đạc, khẩu súng đặt bên cạnh, sau lưng anh là biển và trời... Tôi cảm thấy Sơn đang chạy đua với thời gian, bởi thời gian chúng tôi đến mỗi đảo không nhiều.<br />
An Bang là đảo nổi cuối cùng trong cuộc hành trình mà đoàn công tác đặt chân. Còn một điểm nữa, nhưng đó là nhà giàn Tư Chính. Đảo An Bang được ví như một thiếu nữ đang ở tuổi đẹp nhất của người con gái, có bãi cát vàng nổi trên mặt biển, có một chỗ khuyết trên bãi cát hệt như vòng eo con gái.<br />
An Bang rộng rãi và được quy hoạch cực đẹp, với nhiều khu nhà cao 3-4 tầng, khu chăn nuôi và khu trồng rau xanh, ngọn Hải đăng cao gần 30 mét lộng lẫy giữa biển, khu nhà quân y... Tất cả đều toát lên sự khoa học trong kiến trúc quy hoạch và sự khang trang bởi những vật chất hạ tầng.<br />
Buổi giao lưu tại đảo An Bang có lẽ là buổi giao lưu hoành tráng, ấm cúng và đông đúc nhất. Cả đoàn tập trung dưới khoảng sân rộng rãi được che bởi những tán bàng vuông xanh mát. Những hoa nắng lấp lánh rọi qua các kẽ lá, nhìn từ trên cao hệt như những ánh đèn của một sân khấu ngoài trời.<br />
Trong khi ấy, khoảng riêng của Nguyễn Doãn Sơn là bên bờ biển, cạnh bãi kè chân đảo là những cột bê-tông hình lục giác được xếp theo hàng chéo để chắn sóng. Những đợt sóng ầm ào từ ngoài khơi xa kéo vào, xen giữa những khoảng trống của hàng cột bê-tông, chúng va vào kè trở thành những cột sóng trắng xoa. Hai gốc tra biển bị sóng bào mòn bạc phếch như gỗ lũa, nằm trên bãi đá. Một con thuyền nhấp nhô ngoài khơi xa...<br />
Nắng trưa đứng bóng, Nguyễn Doãn Sơn miệt mài bên cạnh ụ súng, miệt mài vẽ, trước mặt anh là biển trời khoáng đạt. Hình như, anh không để ý đến xung quanh, không biết có một đàn gà con đang theo mẹ đi kiếm ăn, nhưng vì nắng quá, chúng trốn trong bóng râm của bụi tra biển, cách anh chỉ một đoạn, và liên hồi kêu liếp nhiếp như làm nũng gà mẹ.<br />
Chuyến đi 10 ngày của chúng tôi kết thúc nhanh chóng, để lại bao cảm xúc.<br />
&#13;            <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-08-ra-truong-sa-ve-ve-dao" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8583-ra-truong-sa-ve-ve-dao.html</guid>
		</item>
		<item>
			<title>Trung Quốc: Khi đất đai không thuộc về người nghèo</title>
			<link>http://thaolove.com/tuanvietnam/8582-trung-quoc-khi-dat-dai-khong-thuoc-ve-nguoi-ngheo.html</link>
			<pubDate>Thu, 17 May 2012 03:05:25 GMT</pubDate>
			<description><![CDATA[&#13;                 Tiền của đổ không tiếc tay vào những khu vực bất động sản ven biển để xây dựng khách sạn năm sao, sân golf xa hoa đẳng cấp, bến đậu...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<div>&#13;                 Tiền của đổ không tiếc tay vào những khu vực bất động sản ven biển để xây dựng khách sạn năm sao, sân golf xa hoa đẳng cấp, bến đậu cho các du thuyền tư nhân, tạo ra một làn sóng đầu tư bùng nổ. Kết quả là, tăng trưởng kinh tế của hòn đảo đạt mức trung bình 35% - lớn và nhanh hơn nhiều so với những nơi còn lại của Trung Quốc trong vòng ba năm trở lại đây kể từ khi chiến dịch của chính quyền bắt đầu đi vào thực thi.<br />
  Tuy nhiên, với 8,6 triệu dân, kết quả của chiến dịch ấy là lạm phát và chênh lệch thu nhập trở nên quá lớn khi một hộ nông dân chỉ kiếm được chừng 20.000 nhân dân tệ (3.174 USD)/năm, nhưng nếu họ bán đất để xây dựng các toà nhà sang trọng thì sẽ thu lại được chừng 150.000 nhân dân tệ/mét vuông.<br />
  &quot;Nó giống như quê hương của những người xa lạ nhưng giàu có, thay vì là của chúng tôi, dù chúng tôi sinh ra nơi dây, sống ở mảnh đất này trong nhiều thế hệ&quot;, Trương Hạ, 26 tuổi, dựa lưng vào cánh cửa một cửa hàng tạp hoá nhỏ - nguồn thu nhập duy nhất của gia đình anh - và nói.<br />
  Cha mẹ của Trương đã trồng xoài trên mảnh đất nông nghiệp họ có, nhưng sau đó phải tái định cư, nhường đất cho một công trình xây dựng khu du lịch sinh thái. &quot;Chúng tôi tới một nơi xa biển, không có nhiều đất đai trồng trọg. Vậy chúng tôi có thể kiếm sống bằng gì trên đó?&quot;, Trương nói. Hiện tại, anh sống ở vùng ngoại ô Tam Á - thành phố lớn thứ hai của Hải Nam.<br />
    Và đây là một vấn đề lớn tầm quốc gia đối với Trung Quốc - làm thế nào để thúc đẩy tăng trưởng và đầu tư, đưa sự giàu có tới cộng đồng cư dân địa phương chứ khôgn phải người đã giàu có hay đảm bảo dồi dào nguồn thu ngân sách địa phương. Khoảng cách giàu nghèo ngày một lớn là thách thức không nhỏ với chính quyền Trung Quốc - khi họ luôn đưa ra cam kết ổn định xã hội, tăng trưởng kinh tế bền vững. Không thực thi được cam kết ấy, chính phủ sẽ đối mặt với nguy cơ bất ổn.<br />
  Dữ liệu thống kê chính thức cho thấy, thu nhập cá nhân sau thuế hàng năm đạt mức trung bình 20.472 nhân dân tệ năm 2011, tăng 9,4% so với năm trước nhưng vẫn còn thấp hơn tăng trưởng kinh tế và doanh thu tài chính của thành phố đạt 14,2% và 18,5% tương ứng.<br />
  Tháng 3 vừa qua, Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo nói trong kỳ họp quốc hội hàng năm rằng, Bắc Kinh xác định rõ rằng, phải cải cách hệ thống phân phối thu nhập quốc gia năm nay để &quot;đảo ngược nhanh chóng&quot; xu hướng chênh lệch thu nhập đang ngày càng mở rộng.<br />
  Trong khi khi đó, chính phủ trung ương cũng tuyên bố sẽ gia tăng tỉ lệ thu nhập cá nhân cân xứng với GDP để thúc đẩy tiêu dùng nội địa và chuyển đổi hướng tới một nền kinh tế cân bằng hơn. &quot;Chênh lệch thu nhập ngày một lớn đã trở thành nhân tố chính hạn chế việc mở rộng nhu cầu trong nước và có thể xói mòn sự tăng trưởng bền vững của nền kinh tế&quot;, Đỗ Trịnh Trịnh - một nhà phân tích Trung Quốc cho biết.<br />
  Giá tiêu dùng bình quân tại Tam Á tăng 5,4% trong năm 2011 so với cùng kỳ năm trước - và cũng cao hơn khi mục tiêu chính phủ đặt ra là 4% - với tốc độ lạm phát lương thực hàng năm tăng tới mức 13,7%, theo cục thống kê thành phố. Chính quyền Tam Á không phải không nhận thức ra vấn đề. &quot;Chúng tôi để ý rằng, giá tiêu dùng tăng cao đang ngày càng ảnh hưởng sâu sắc tới người dân địa phương. Một số người đã buộc phải cắt giảm chi tiêu cho lương thực thực phẩm để đối phó với tỉ lệ lạm phát cao&quot;, báo cáo đưa ra trên trang web của chính quyền thành phố nhấn mạnh.<br />
  Trong nửa đầu năm ngoái, khi lạm phát lên gần mức đỉnh nhất trong 3 năm, tỉ lệ tiêu dùng cá nhân với sản phẩm thịt bò giảm 13,3%, với trứng giảm 29,7% trong khi cá giảm 5,4%. Trong năm 2011, chính quyền Tam Á đã trợ cấp cho mỗi người dân thành phố 42 nhân dân tệ/tháng cho tiêu dùng lương thực thực phẩm.<br />
  &quot;Trợ cấp chỉ là biện pháp tạm thời đối phó với lạm phát. Biện pháp lâu dài là tăng lương cho các nhóm có thu nhập thấp và thu hẹp khoảng cách giữa người giàu - người nghèo&quot;, Kiều Dũng Nguyên - nhà phân tích của CEBM, hãng nghiên cứu và tư vấn ở Thượng Hải - cho biết.<br />
  Chính phủ trung ương Trung Quốc cũng đang tăng cường nỗ lực khắc phục chêch lệnh thu nhập.<br />
  Bắc Kinh đã cam kết tăng mức lương tối thiểu trung bình hàng năm lên ít nhất 13% trong năm năm tính tới 2015 và muốn các chính quyền địa phương đặt ra mức lương thấp nhất ở mức ít nhất bằng 40% lương trung bình của địa phương. Lương tối thiểu ở Trung Quốc khá khác nhau dao động từ 1.500 nhân dân tệ tại Thâm Quyến hay 870 nhân dân tệ ở Trùng Khánh.<br />
  Tam Á là ví dụ điển hình của việc đầu cơ bất động sản không chỉ khiến thị trường bất động sản địa phương tăng vọt mà còn ảnh hưởng tới giá nhà đất tại một số thành phố khác kể cả khi Bắc Kinh có những chính sách thắt chặt thị trường này để &quot;làm nguội&quot; giá cả.<br />
  Đổng Vũ Đường - một doanh nhân từ Cáp Nhĩ Tân - một trong những thành phố lạnh nhất Trung Quốc ở tỉnh Hắc Long Giang phía đông bắc, đã dành 8 triệu nhân dân tệ mua vila ở Tam Á - cách bờ biển khoảng 15 phút đi xe. &quot;Thật đáng giá để mua nó. Tôi thích đến đây vào mùa đông. Và tôi không lo lắng về việc giá cả giảm sút khi nó ở vị trí đắc địa thế này&quot;, ông nói.<br />
  Đầu tư bất động sản ở Tam Á tăng 34,6% năm ngoái, cao hơn tỉ lệ trung bình của toàn bộ Trung Quốc là 27,9%. Thị trường của Tam Á hoạt động tốt hơn rất nhiều nơi khác ở nước này với giá nhà ở tăng gần 50% trong hai năm qua. Tuy nhiên, chính quyền tỉnh đã bắt đầu tính tới việc cắt giảm sự phụ thuộc vào mua bán đất và chuẩn bị cho một sự chuyển đổi hướng tới tăng trưởng cân bằng hơn.<br />
  &quot;Sự phát triển của một thành phố không nên chỉ hoàn toàn phụ thuộc vào lĩnh vực bất động sản và chúng ta phải đặc biệt chú ý tới việc bảo tệ vài nguyên đất đai quý giá của tỉnh Hải Nam để hướng tới tăng trưởng bền vững&quot;, Jiang Dingzhi, đứng đầu tỉnh Hải Nam tuyên bố cuối năm ngoái.<br />
&#13;             <br />
<br />
<a href="http://thaolove.com/links.php?url=http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2012-05-14-trung-quoc-khi-dat-dai-khong-thuoc-ve-nguoi-ngheo" target="_blank">More...</a></div>

]]></content:encoded>
			<category domain="http://thaolove.com/tuanvietnam/">TuanVietNam</category>
			<dc:creator>damsel0909</dc:creator>
			<guid isPermaLink="true">http://thaolove.com/tuanvietnam/8582-trung-quoc-khi-dat-dai-khong-thuoc-ve-nguoi-ngheo.html</guid>
		</item>
	</channel>
</rss>

